Chuyện tình bí mật trong phủ Quốc Công

Chương 23

Trước Sau

break

Cố Hy Ngôn nói tiếp: “Vì vậy giữa chúng ta không cần khách sáo. Tẩu đứng vững ở hoàng đô, hai đứa nhỏ có chút tiền đồ, tẩu sống khá lên, muội mới có chỗ dựa. Khi ấy người khác cũng phải nể mặt muội vài phần.”

Nàng khẽ cười: “Hôm nay đi một vòng, người cần gặp tẩu cũng đã gặp. Dù sao lễ số chúng ta cũng không thiếu.”

Mạnh Thư Huệ mắt đỏ hoe, cắn môi gật đầu: “Phải.”

Đêm đó, ba mẹ con ngủ lại viện của Cố Hy Ngôn. Trời còn lạnh, nàng nhường noãn các cho họ ngủ, còn mình ngủ ngoài. Thu Tang được sai đặt lò sưởi ở giữa, để hai bên đều có chút hơi ấm.

Hai đứa nhỏ còn bé, tuy đã chịu nhiều khổ sở nhưng lần đầu tới nơi mới cũng hiếu kỳ, đông nhìn tây sờ, rồi quây quanh Cố Hy Ngôn ríu rít chuyện trò.

Chỉ một ngày, mà máu mủ ruột thịt khiến chúng thân thiết với nàng hẳn lên. Tĩnh nhi thậm chí còn nằng nặc đòi ngủ cùng cô mẫu.

Đêm ấy, Cố Hy Ngôn ôm Tĩnh nhi ngủ. Thân thể trẻ nhỏ mềm mại, thoảng mùi sữa non, nàng có một giấc ngủ yên ổn hiếm hoi.

Sáng hôm sau, Tôn ma ma đến báo đã xem được hai căn nhà cho thuê nhưng phải tự đi tận mắt mới rõ. Mạnh Thư Huệ gửi hai đứa nhỏ lại nhờ Cố Hy Ngôn trông giúp rồi theo Tôn ma ma ra ngoài. Sau giờ ngọ mới trở về.

Tôn ma ma vui vẻ: “Đúng là hữu duyên! Hai chỗ hôm nay xem, một chỗ thì thôi, còn chỗ kia lại là đồng hương của thân gia phu nhân. Người ta nhận ra, nói chuyện cũng dễ dàng lắm!”

Cố Hy Ngôn nghe vậy cũng lấy làm lạ nhưng thấy Mạnh Thư Huệ có vẻ chần chừ.

Hỏi kỹ mới biết đối phương họ Diệp. Nghe đến họ ấy, tim nàng khẽ thắt lại.

Năm xưa, vì hôn sự với Quốc Công phủ chỉ là lời hứa miệng, nhà họ Cố không dám nói ra ngoài, xem như nàng chưa hứa gả cho ai. Nàng từ nhỏ đã xinh đẹp, người tới cầu thân không ít, trong đó có nhà họ Diệp.

Diệp nhị gia, tên Nhĩ Tốn, hơn nàng hai tuổi. Thuở nhỏ từng cùng chơi đùa, lớn thêm chút, lễ tết cũng gặp vài lần. Hắn cao ráo thanh tú, phong độ tuấn lãng. Nàng từng có thiện cảm, ánh mắt hắn nhìn nàng cũng từng kinh diễm đến động lòng.

Vì vậy nhà họ Diệp từng nhờ người đức cao vọng trọng đến hỏi cưới. Nhưng nhà họ Cố vì còn đắn đo phía Quốc Công phủ, không dám nhận lời, chỉ nói nàng còn nhỏ.

Sau khi hôn sự với Quốc Công phủ định xuống, phía nhà họ Diệp đành thôi.

Có lần sau khi đã đính thân, nàng đi lễ Phật, từ xa nhìn thấy Diệp Nhĩ Tốn. Hắn nhìn nàng thật lâu, không rời mắt. Nàng chỉ có thể cúi đầu tránh đi.

Rồi bao biến cố nối tiếp, cao giá gả vào Quốc Công phủ, hưởng trọn vinh hoa, rồi mất phu quân, thành quả phụ không nơi nương tựa.

Nay nghe nhắc đến cố nhân như một giấc mộng dài bất chợt bị khơi dậy.

Tôn ma ma vẫn thao thao kể: “Diệp nhị thiếu gia lên kinh ứng thí, trước tết đã tới thuê một căn nhà. Vì kinh thành đắt đỏ, muốn tiết kiệm, vừa khéo trong nhà còn một tiểu viện riêng biệt, độc môn độc hộ nên định cho thuê. Trùng hợp thay, chúng ta lại gặp đúng!”

Trước mặt Tôn ma ma, Cố Hy Ngôn không tiện nói sâu, chỉ hỏi kỹ giá thuê. Quả thực không đắt, lại là người quen cũ, cũng có thể chiếu ứng.

Nàng nói cần suy nghĩ thêm, bảo Tôn ma ma dò hỏi kỹ hơn.

Đợi bà ta ra ngoài, nàng quay sang hỏi nhỏ: “Có thật là vị Diệp nhị gia năm ấy không?”

Mạnh Thư Huệ im lặng một lúc mới gật đầu: “Phải”

Nàng ấy chậm rãi kể lại tình cảnh nhà họ Diệp.

Diệp Nhĩ Tốn vốn thiên tư hơn người. Từ thuở khai tâm đã ngày ngày vùi đầu bên kinh sử, thi thư không rời tay. Những năm gần đây lại được danh sư chỉ dạy, học vấn càng thêm tinh tiến. Ba năm trước, trong kỳ thu vi đã đỗ cao, trúng cử nhân.

Năm nay vừa gặp kỳ đại khảo ở kinh thành, hắn sớm từ biệt người nhà, thuê thuyền ngược bắc lên kinh sư, hiện đang thuê một tiểu viện thanh tĩnh, ngày đêm ôn luyện kinh nghĩa.

Cuối cùng nàng ấy nói, giọng không giấu được chút thở dài: “Xem tình hình này, chắc là ôm chí bẻ quế cung trăng, muốn tranh một tiền đồ xuất thân.”

Cố Hy Ngôn nghe xong, trong lòng khẽ dậy sóng.

Một người từng cùng nàng lớn lên nơi đầu ngõ cuối thôn, từng chung bút nghiên, nay đã một thân áo xanh vào kinh ứng thí…

Còn nàng lại mắc kẹt nơi nội viện sâu như biển.

Nàng lặng đi một lúc lâu, rồi mới khẽ mỉm cười, giọng nhẹ đến mức gần như không nghe rõ: “Vậy… cũng tốt.”

“Tiền thuê ở đó cũng không quá đắt. Số bạc trong tay muội hiện giờ còn có thể chống đỡ được một thời gian. Huống hồ hắn với huynh trưởng từng có tình đồng môn, tính ra cũng là cố giao. Nay chúng ta sa sút đến mức này, hắn hẳn cũng sẽ chiếu cố đôi phần.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương