Chuyện tình bí mật trong phủ Quốc Công

Chương 24

Trước Sau

break

Mạnh Thư Huệ khẽ thở dài: “Ta cũng từng nghĩ, một quả phụ mang theo hai đứa nhỏ, nếu ở chung một mái nhà với nam nhân, dù là thuê riêng cũng khó tránh miệng đời dị nghị. Nhưng nghĩ kỹ lại, có thực mới vực được đạo. Nay chúng ta gần như sắp lưu lạc đầu đường, cơm còn chẳng đủ no, đâu còn tâm trí mà câu nệ lễ nghi? Vậy thì thuê căn nhà ấy thôi.”

Cố Hy Ngôn gật đầu: “Đến nước này rồi, còn đâu lắm điều kiểu cách? Ai nhìn không thuận mắt thì tự bỏ tiền thuê cho chúng ta một nơi độc môn độc viện đi. Không nỡ xuất bạc, lại còn chỉ trỏ phê bình, hạng người ấy hà tất gì phải để tâm.”

Mạnh Thư Huệ ngẩn người, rồi bật cười: “Ừm, hai ta lại nghĩ giống nhau.”

Cố Hy Ngôn cũng cười: “Không thế sao gọi là tỷ muội?”

Nàng khẽ chau mày, trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: “Thực ra muội còn một dự tính khác. Diệp nhị gia đang chuẩn bị ứng thí, ắt ngày đêm đèn sách. Người xưa dạy phải chọn láng giềng tốt, như chuyện Mạnh mẫu ba lần dời nhà. Tĩnh Nhi và Minh Nhi nếu có được hàng xóm như vậy, ngày ngày nhìn người ta khổ đọc, ít nhiều cũng có ích.”

Mạnh Thư Huệ càng nghe càng thấy phải, liền lập tức gọi Tôn ma ma vào, đưa hai lượng bạc, dặn mau chóng thu xếp việc thuê nhà. Tôn ma ma lĩnh mệnh lui ra.

Lúc này trong lòng Cố Hy Ngôn mới thật sự lắng xuống.

Ít nhất, mẹ con Mạnh Thư Huệ không còn phải nương náu nơi Quốc công phủ, ngày ngày nhìn sắc mặt người ta mà sống.

Chỉ cần có một chỗ che mưa chắn gió, những ngày sau dẫu gian nan đến đâu cũng có thể cắn răng mà vượt qua.

Đợi mọi việc lắng xuống thì vẫn còn bao điều phải lo đến.

Huynh trưởng của nàng tử trận nơi đồn hải phòng khi giao chiến với giặc Oa, rốt cuộc việc ấy có được tính là vì nước hy sinh hay không? Nếu có, phía hải phòng liệu có cấp chút tiền, bồi hoàn cho thân nhân chăng?

Trước kia vì đường sá xa xôi, lại không có ai đứng ra lo liệu gia sự nên muốn hỏi cũng không biết hỏi ai. Nay đã ở kinh thành, chuyện này không thể không dò hỏi cho rõ. Nếu thật sự có thể xin được chút bạc bồi hoàn từ quan phủ, dù ít cũng là cứu mạng.

Cố Hy Ngôn lại nghĩ tới Lục Thừa Liêm.

Hắn từng hứa sẽ giúp nàng dò hỏi chuyện ở Ninh Châu, vậy việc này… biết đâu cũng có thể nhờ hắn hỏi giúp một lời.

Chỉ là chuyện nào cũng phải từng bước mà đi, không thể nóng vội.

Mạnh Thư Huệ hiển nhiên sốt ruột hơn, thúc giục Tôn ma ma mau chóng định việc thuê nhà. May mắn đối phương là người quen, tính tình thật thà, giá cả công bằng. Hơn nữa còn chủ động nói có thể mở một cánh cửa nhỏ thông giữa tây khóa viện và chính viện, bình thường thì khóa lại, như vậy cũng tránh được điều tiếng.

Nghe đến đó, trong lòng Cố Hy Ngôn khẽ vui.

Không khỏi nảy sinh một tia tự cho mình là phải, có lẽ người ta vẫn nhớ chút tình xưa nghĩa cũ. Ý nghĩ ấy nàng không tiện nói ra, chỉ lặng lẽ giữ trong lòng.

Năm xưa nàng không gả cho người ấy, mà cao giá bước vào danh môn kinh thành. Bao người khi đó đều nói nàng trèo cao.

Nào ngờ mấy năm sau lại rơi xuống bước này, phải nhờ Diệp nhị gia chiếu cố.

Nghĩ đến cũng thấy chua chát.

Nếu nàng còn giữ được chút khí cốt, hẳn đã không nhận sự giúp đỡ ấy. Nhưng nàng… làm gì còn chỗ cho khí cốt.

Khẽ thở dài, nàng bắt đầu tính toán chi tiêu ăn ở cho ba mẹ con Mạnh Thư Huệ. Đây không phải chuyện một hai ngày, dù tằn tiện đến đâu, ba mươi lượng bạc cũng không thể trụ lâu.

Nàng mở rương, lật giở từng món còn lại trong tay.

Cha mẹ nàng vốn thương yêu nàng hết mực. Năm ấy nàng cao giá xuất giá, sợ nàng chịu thiệt thòi, đã dốc sức chuẩn bị của hồi môn hậu hĩnh. Thế nhưng sau này gia biến ập đến, tịch biên, phụ thân phải lo lót, mẫu thân bệnh nặng, huynh trưởng vào ngục… hết chuyện này đến chuyện khác kéo theo nhau. Đồ quý trong của hồi môn lần lượt bán đi, đến nay gần như chỉ còn cái vỏ rỗng.

Nàng lấy ra một chiếc áo choàng dày. Hàng tốt, đem cầm cũng được chút bạc nhưng nghĩ kỹ vẫn không đủ dùng.

Chỗ cần tiền quá nhiều. Nàng buộc phải xoay thêm bạc.

Thực ra nàng còn vài món trang sức. Dù kiểu dáng đã cũ nhưng đều là vàng thật, cũng đáng giá. Chỉ là nàng vẫn mang thân phận thiếu phu nhân Phủ Quốc Công. Lỡ có việc gì, còn phải giữ lấy chút thể diện. Không thể quá đỗi thanh đạm. Nếu lão phu nhân hay các bà mẫu hỏi tới, cũng không thể trắng tay mà ứng đối. Có vài món, dẫu khó khăn đến đâu cũng phải giữ lại làm vỏ bọc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương