Chuyện tình bí mật trong phủ Quốc Công

Chương 25

Trước Sau

break

Cuối cùng tìm tới tìm lui, chỉ còn một chiếc vòng tay vàng có thể đem cầm.

Vàng đặc, nặng hơn hai lượng, ước chừng đổi được không ít bạc.

Nàng cầm chiếc vòng trong tay hồi lâu. Ánh vàng lạnh lẽo mà tương lai trước mắt cũng lạnh lẽo không kém.

Nhưng khi nắm chiếc vòng trong tay, nàng vẫn không nỡ. Đó là vật do Lục Thừa Uyên đích thân đặt làm cho nàng.

Thuở mới xuất giá, phu thê hai người ân ái như keo sơn. Chàng mua cho nàng vàng bạc châu ngọc, hoa văn vòng tay cũng là kiểu thịnh hành nhất bấy giờ. Khi ấy chàng từng cười nói, mỗi năm sẽ làm cho nàng một món vàng chắc tay, dần dần tích góp, để nàng có hẳn một rương vàng ép đáy hòm.

Lúc đó, lòng nàng tràn đầy hạnh phúc.

Nào ngờ ân ái ấy chỉ kéo dài vỏn vẹn nửa năm rồi tan thành mây khói.

Nếu Lục Thừa Uyên còn sống, dù đã có con hay chưa, chỉ cần có trượng phu đứng sau chống lưng, nàng ở trong Quốc công phủ cũng có thể hiên ngang, lời nói cũng có uy quyền. Chuyện của Mạnh Thư Huệ và hai đứa nhỏ, chỉ cần khẽ nói với chàng một câu, tự khắc chàng sẽ lo liệu ngoài kia, đâu đến mức khiến nàng phải tự xoay sở từng đồng như bây giờ.

Những suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua. Nàng rất nhanh liền thu lại tâm tư.

Đời người vốn đi đến đâu tính đến đó. Nghĩ thực tế, nàng làm quả phụ trong phủ công hầu, dẫu sao vẫn hơn những quả phụ nghèo khổ đầu đường xó chợ. Ít nhất còn nương được vào cây đại thụ Quốc công phủ, mỗi tháng vẫn có năm lượng bạc cấp xuống.

Tiết kiệm một chút, giúp Mạnh Thư Huệ nuôi dạy hai đứa trẻ, coi như vẫn còn chút trông mong.

Nghĩ vậy, nàng gom chiếc vòng vàng và áo choàng lại, định đưa cho Thu Tang, bảo tìm lúc thích hợp ra ngoài cầm cố.

Nào ngờ đang thu xếp thì Chu đại tẩu mang vải tới.

Lần trước hai người đã nói hết lời nên nói. Lần này gặp lại, Chu đại tẩu khách khí hẳn, Cố Hy Ngôn cũng thuận thế cho bà ta một bậc thang, cười nói vài câu xã giao.

Nghe động tĩnh, Mạnh Thư Huệ cũng bước ra chào hỏi.

Chu đại tẩu vừa nói chuyện vừa liếc nhìn Mạnh Thư Huệ. Trên người vốn ăn mặc giản dị, nay khoác đồ cũ của Cố Hy Ngôn, chỗ rộng chỗ chật, thoạt nhìn khó tránh khỏi gượng gạo.

Chu đại tẩu thu ánh mắt lại, nói: “Vải này đều là mẫu mới năm nay. Sắp vào xuân rồi, trời ấm lên là vừa hay may một bộ váy mới.”

Cố Hy Ngôn bắt gặp chút tự đắc lướt qua đáy mắt bà ta, trong lòng không khỏi bật cười lạnh. Nhìn cái gì chứ? Chẳng qua là nghèo thôi. Nếu không nghèo, đâu đến nỗi phải đến nương nhờ muội phu.

Mạnh Thư Huệ thấy sắc mặt nàng không vui, vẫn nhẹ giọng đáp lời Chu đại tẩu.

Tiễn người đi rồi, hai người trở vào phòng.

Mạnh Thư Huệ khẽ nói: “Đến mức này rồi, người ta lườm nguýt ta cũng quen, chẳng còn thấy gì. Chỉ là liên lụy muội phải cùng ta chịu thiệt.”

Nghe vậy, Cố Hy Ngôn chợt hiểu những năm Mạnh Thư Huệ nương nhờ đệ đệ e là chẳng dễ chịu. Cuộc sống ăn nhờ ở đậu sớm đã mài mòn khí ngạo của nàng ấy nên giờ đây mới có thể bình thản như vậy.

Còn mình… đã là gì đâu.

Trong lòng nàng dâng lên chút xót xa, lại có phần áy náy, song cuối cùng vẫn đè xuống.

“Tẩu tẩu nói đúng. Chỉ là khó khăn nhất thời thôi, gắng vượt qua rồi sẽ ổn cả.”

Nói đoạn, nàng trải tấm vải lên giường. Mạnh Thư Huệ cũng tiến lại giúp nàng vuốt phẳng.

Quả nhiên là vải tốt, hàng cống phẩm, bên ngoài khó tìm.

Nhưng vừa nhìn kỹ, Xuân Lam bên cạnh chợt kêu lên: “Ôi trời, tiếc quá!”

Hai người nhìn theo, mới phát hiện một góc vải bị dính bẩn, không rõ vì sao lại loang thành mảng.

Mạnh Thư Huệ khẽ cau mày, dùng đầu ngón tay chạm thử.

Thu Tang cũng ghé lại nói: “Đây là dầu đèn văng vào.”

Hóa ra hôm trước nàng đi ngang Thúy Uyển của tứ thiếu phu nhân, thấy Tú Đào đứng bên ngoài khóc. Hỏi ra mới biết trong phòng Lâm ma ma trông tiểu thiếu gia. Lúc ấy Lâm ma ma muốn gội đầu, bảo Tú Đào trông giúp một lát. Ai ngờ sơ ý một chút, tiểu thiếu gia làm đổ dầu đèn lên tấm vải tốt. Vải hỏng, Lâm ma ma nổi giận, cuối cùng Tú Đào lại là kẻ bị mắng.

Cố Hy Ngôn nghe xong, cẩn thận xem lại tấm vải. Chỉ lớp ngoài bị thấm dầu, rõ ràng lúc đã trải ra mới dính. Hơn nữa nhìn dấu vết có thể thấy từng có người cố xử lý nhưng không thành, đành cuộn lại như cũ.

Trong lòng nàng lập tức sáng tỏ.

Sau khi lô vải được đưa tới, tứ thiếu phu nhân hẳn đã chọn trước một tấm. Không ngờ con nhỏ làm bẩn liền trả lại cho người ta xử lý. Đám hạ nhân lại tiện tay giao đúng tấm ấy cho nàng, để nàng chịu cái thiệt này.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương