Cố Hy Ngôn bật cười lạnh: “Ta còn cùng nàng ta chuyện trò vui vẻ. Hóa ra hồ ly mặt cười, lòng dạ hiểm độc. Lúc nãy đáng lẽ phải mở ra ngay trước mặt nàng ta, ném thẳng vào đó mới phải!”
Mạnh Thư Huệ khẽ lắc đầu: “Không cần tức giận. Vật tốt thế này bỏ đi thì đáng tiếc. Chỉ bẩn một góc nhỏ, khi cắt may tránh ra một chút hoặc thêm vài đường thêu khéo léo che lại, nhìn cũng chẳng ra.”
Nàng ấy nhẹ giọng khuyên: “Hiện giờ ta ở nhờ chỗ muội, liên lụy muội chịu ấm ức. Nhiều một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Dẫu sao đây cũng là vải tốt, còn hơn là không có.”
Cố Hy Ngôn nghe vậy, nghĩ đến cảnh Mạnh Thư Huệ đang cùng mình nương nhờ nơi này. Nếu vì chút chuyện ấy mà sinh sự, e rằng người ta lại mượn cớ trong ngoài đâm chọc không thôi. Nghĩ đến đó, nàng đành ép cơn giận xuống.
Thế nhưng nhìn tấm vải kia, càng nhìn nàng càng thấy nghẹn ở ngực. Nàng không muốn dùng cũng chẳng muốn để tẩu tẩu dùng. Đồ bị người ta hắt hủi rồi mới ban xuống, giữ lại chỉ càng thêm chướng mắt.
Thà rằng mắt không thấy, lòng không phiền.
Nghĩ vậy, nàng nói: “Chi bằng đem cầm đi. Ít nhiều đổi được chút bạc, khỏi phải nhìn mà bực.”
Mạnh Thư Huệ gật đầu: “Cũng phải. Vải này là hàng phương Nam đưa tới, chất liệu rất tốt. Ta cắt bỏ chỗ dính bẩn đi, giá chắc sẽ bị ép xuống đôi chút nhưng vẫn cầm được ít tiền.”
Sau khi rời khỏi cung, Lục Thừa Liêm không cưỡi ngựa mà ngồi trong xe, lười nhác dựa vào thành cửa sổ, ánh mắt thản nhiên lướt qua bên ngoài.
Yên Kinh vốn phồn hoa nhộn nhịp. Thế nhưng giữa dòng người qua lại tấp nập ấy, hắn lại thấy trăm thứ đều vô vị.
Hoàng ngoại tổ mẫu thương hắn hết mực, hận không thể dâng lên cho hắn mọi điều tốt nhất. Hôm nay lại giục hoàng cữu phụ sớm định một mối hôn sự cho hắn. Chỉ tiếc bà quá kén chọn dù là tiên nữ hạ phàm, bà cũng chê chưa đủ xứng.
Hoàng cữu phụ thì nói trước mắt cứ đính hôn đã. Hắn hơn hai mươi tuổi rồi, cũng nên thành gia lập thất.
Nhưng hắn chỉ thấy chán nhạt.
Hoàng ngoại tổ mẫu từng sắp xếp cho hắn gặp không ít quý nữ. Ai nấy dung mạo xuất chúng, tài đức song toàn. Thế nhưng hắn chẳng mảy may hứng thú. Chỉ cần nghĩ đến việc sẽ cùng một người xa lạ sống suốt quãng đời còn lại, trong lòng hắn đã dâng lên một cảm giác bức bối khó nói.
Bởi vậy, hắn bắt đầu nghiêm túc suy ngẫm lời Tam hoàng tử.
Tam hoàng tử từng cười mà bảo có khi hắn “không được thuận lợi” trong chuyện nam nữ, còn dạy hắn cách tự mình kiểm chứng.
Nghĩ đến đó, Lục Thừa Liêm khựng lại, bật cười khẽ, đưa tay xoa xoa mi tâm.
Hắn đang nghĩ linh tinh gì vậy chứ.
Khẽ thở ra một hơi, ánh mắt hắn tùy ý lướt qua phố xá bên ngoài. Giữa dòng người qua lại, một bóng dáng lọt vào tầm mắt.
Chỉ là một thân ảnh bình thường, vậy mà hắn lại nhìn thêm hai lần.
Thị lực của hắn vốn khác hẳn người thường, chỉ thoáng qua đã nhận ra đó là nha hoàn bên cạnh Cố Hy Ngôn, dường như tên Thu Tang.
Thu Tang vừa bước ra từ một cửa hiệu ven đường.
Lục Thừa Liêm ngẩng mắt nhìn kỹ. Trên biển hiệu nền đen chữ vàng đề rõ: “Tống gia đương phô”.
Hắn chống cằm, trầm ngâm chốc lát, rồi gọi tiểu tư bên cạnh lại: “Cô nương mặc váy xanh kia, trông quen mắt.”
Tiểu tư nhìn theo, mỉm cười đáp: “Đó là nha hoàn trong phủ, tên Thu Tang. Tiểu nhân từng gặp, là người hầu bên cạnh Lục thiếu phu nhân.”
Lục Thừa Liêm khẽ “ừ” một tiếng: “Đến tiệm cầm đồ kia hỏi xem người đó làm gì.”
Tiểu tư toan bước đi, hắn lại dặn thêm: “Không cần làm lớn chuyện, chỉ mình ngươi biết là được.”
Tiểu tư vội đáp, chạy thẳng về phía tiệm. Chẳng bao lâu đã quay lại.
“Bẩm công tử, nói là đến cầm đồ. Cầm một chiếc áo choàng, một vòng tay vàng và một tấm vải. Tấm vải nghe nói bị dính bẩn nhưng chất vải rất tốt, bên ngoài hiếm thấy. Áo choàng và vòng tay vàng là hoạt đương(*).”
(*) Hoạt đương: cầm cố nhưng vẫn có thể chuộc lại
“Vòng tay vàng?” Lục Thừa Liêm hơi nheo mắt, khẽ phẩy tay bảo tiểu tư lui xuống.
Xe ngựa tiếp tục lăn bánh. Hắn nhìn dòng người chen chúc giữa những cửa hiệu phồn hoa, ánh mắt dần sâu lại.
Năm đó, Lục Thừa Uyên vừa tân hôn, từng cưỡi ngựa đến Kim Ngọc Lâu, vui vẻ đặt làm một đôi vòng tay vàng, còn tự mình chọn hoa văn tinh xảo.
Hắn biết rõ đôi vòng ấy là để tặng thê tử mới cưới.
Khi ấy, Lục Thừa Uyên mặt mày rạng rỡ, xuân phong đắc ý.
Ai ngờ chưa đầy ba năm, một chiếc trong số đó lại xuất hiện nơi tiệm cầm đồ.
Nghĩ đến đây, Lục Thừa Liêm khẽ bật cười. Tiếng cười rất nhẹ.
Nhẹ đến mức khó phân biệt là lạnh nhạt hay là một điều gì khác vừa chợt nảy sinh trong lòng.