Căn nhà bên ngoài cuối cùng cũng ổn thỏa. Mạnh Thư Huệ nóng lòng muốn dọn ra ngoài. Cố Hy Ngôn là quả phụ, không tiện tùy ý xuất phủ, bèn nhờ Tôn ma ma dẫn theo hai nha hoàn sang giúp đỡ, sắm sửa đầy đủ những vật dụng sinh hoạt cần thiết.
Mạnh Thư Huệ liên tục nói không cần, rằng mình đã khiến Cố Hy Ngôn tốn kém quá nhiều. Dẫu thân thiết chẳng cần khách sáo nhưng nàng ấy cũng không thể kéo muội phu xuống thêm nữa.
Nàng ấy tự tay thu dọn hành lý. Thực ra cũng chẳng có gì đáng thu xếp, phần lớn đều là đồ của hai đứa nhỏ. Mấy ngày nay Cố Hy Ngôn đã tháo những bộ váy áo cũ và áo bông cũ của mình ra, sửa lại thành quần áo cho bọn trẻ.
Nàng nói tiết trời kinh thành hay “xuân rét trở lại”, phía sau còn mưa gió, dẫu có nghèo cũng không thể để trẻ con ăn mặc mỏng manh.
Mạnh Thư Huệ nhìn thấy, lặng lẽ ghi nhớ trong lòng, cảm xúc trăm mối ngổn ngang.
Nàng ấy biết Cố Hy Ngôn vì mình mà đã gạt bỏ cả thể diện.
Giờ đây nàng ấy chỉ mong sau này hai đứa trẻ có thể nên người, như vậy mới không phụ tấm lòng của Cố Hy Ngôn.
Thu xếp xong xuôi, Cố Hy Ngôn lại nhờ Tôn ma ma dẫn thêm hai tiểu tư, gánh đồ giúp Mạnh Thư Huệ dọn sang nhà mới. Đến trưa hôm ấy, Tôn ma ma trở về bẩm báo đã an trí ổn thỏa, còn kể hai đứa trẻ vui mừng ra sao, cuối cùng nói: “Người nhà thiếu phu nhân bảo, căn nhà này có xách đèn lồng đi tìm cũng khó thấy. Cũng nhờ gặp được đồng hương. Diệp nhị gia là người học thức, thật thà phúc hậu, đây là làm việc thiện đấy!”
Cố Hy Ngôn khẽ cười, lại trịnh trọng cảm tạ Tôn ma ma, còn kín đáo nhét thêm cho bà ta mấy trăm văn tiền thưởng.
Hiện giờ trong tay nàng không còn quá thiếu bạc nữa. Nàng đã sai Thu Tang đem tấm vải, vòng tay vàng và áo choàng đi cầm, một lần được hẳn một trăm hai mươi lượng bạc.
Nàng nghĩ nên lấy một phần trong đó đưa cho Lục Thừa Liêm, nhờ hắn giúp lo liệu, thu xếp.
Với Cố Hy Ngôn mà nói, đây quả thực là một khoản không nhỏ, trong lòng nàng cũng có chút tiếc. Giữ lại số bạc ấy dùng dần chẳng phải tốt hơn sao?
Những người huynh đệ bên nhà mẹ đẻ của tẩu tẩu từng cưu mang mẹ con họ, trong đó cũng có tình nghĩa. Nay người ta sa cơ, mình đã mở lời nhờ Lục Thừa Liêm giúp đỡ, nếu còn tiếc tiền không chịu bỏ ra, lương tâm sao yên?
Đường còn dài, tiền có thể từ từ xoay xở. Mỗi tháng nàng có năm lượng bạc, một năm cũng được sáu mươi lượng. Sống lâu năm tháng, lẽ nào không bù lại được?
Huống hồ ăn dùng thường ngày đã có Quốc Công phủ lo liệu. Nàng tích bạc, chẳng phải chính là để ứng phó những chuyện ngoài ý muốn như thế này sao? Hiện giờ chính là lúc cần dùng đến tiền!
Nghĩ đi nghĩ lại, nàng rút ra một trăm lượng trong số một trăm hai mươi lượng bạc…
Một trăm hai mươi lượng ấy, đổi thành một tờ ngân phiếu, dự định tìm dịp kín đáo đưa cho Lục Thừa Liêm.
Ai ngờ không khéo, liền hai ba ngày chẳng thấy bóng dáng Lục Thừa Liêm đâu.
Nàng là quả phụ, cũng không thể ngày ngày để mắt tới vị Tam gia Lục Thừa Liêm. Chỉ đành âm thầm tìm cơ hội. Nàng nghĩ đến hai nha hoàn trong phòng Lục Thừa Liêm là Nghênh Đồng và Bái Bạch, có thể tìm cách làm thân, biết đâu dò hỏi được tin tức.
Vừa hay hôm ấy Cố Hy Ngôn thấy Nghênh Đồng và Bái Bạch đang ở bên hồ hái cành liễu non kết vòng hoa. Nàng dẫn theo Thu Tang, giả vờ đi ngang qua, mỉm cười chào hỏi hai người.
Nghênh Đồng sinh ra đã rất đẹp, dáng người thon thả, tay lại khéo. Từ nhỏ đọc sách nên cũng có chút văn tài, là người được lòng nhất trong phòng Lục Thừa Liêm.
Cố Hy Ngôn từng nghe phong thanh, biết Nghênh Đồng này được để dành cho Lục Thừa Liêm. Chỉ vì Lục Thừa Liêm tâm cao khí ngạo, trước khi chính thức thành gia lập thất không muốn tùy tiện thu người vào phòng nên nàng ta vẫn còn chờ đó.
Nhưng sớm muộn gì cũng sẽ được thu vào phòng.
Nghênh Đồng thấy Cố Hy Ngôn, chỉ khẽ nhấc mí mắt, cười chào một tiếng rồi tiếp tục cúi đầu đan liễu.
Dẫu hiện giờ chỉ là nha hoàn nhưng thuộc hạng nhất, lại hầu hạ bên cạnh Lục Thừa Liêm, thế nào cũng xem như nửa tiểu thư.
Lục Thừa Liêm nắm quyền bên ngoài. Dù thanh liêm đến đâu, quà tặng qua lại cũng không thiếu, toàn là những thứ người thường chưa từng thấy. Đồ để được thì thôi, còn đồ ăn thức dùng, thứ mới lạ hắn không để tâm, cuối cùng cũng chảy xuống tay hạ nhân.