Nghênh Đồng thay hắn quản lý đồ đạc trong phòng, mọi vật đều qua tay. Nàng ta thường lấy đó làm nhân tình, trong phủ từ các phòng thiếu phu nhân đến nha hoàn, không ai không thích Nghênh Đồng.
Người rộng rãi, tất được lòng người.
Vì thế Nghênh Đồng ít nhiều cũng có chút kiêu ngạo. Thấy Cố Hy Ngôn mà còn chịu chào hỏi, đã xem như nể mặt vị thiếu phu nhân quả phụ này rồi.
Cố Hy Ngôn đương nhiên biết mình trong mắt Nghênh Đồng chẳng đáng là gì. Nàng quả phụ này vốn lẩn khuất một góc phủ, ít khi ra ngoài. Bình thường gặp loại đang đắc thế như vậy đều tránh đi. Nhưng nay muốn dò tin tức, đành phải bước tới, nở nụ cười, thử tìm chuyện bắt lời, còn cố ý nói mình biết đan liễu, chủ động xin làm.
Nghênh Đồng có chút bất ngờ, liền đưa cành liễu cho nàng.
Cố Hy Ngôn đã muốn lấy lòng, tất nhiên ra sức làm. Thu Tang ở bên cũng phụ giúp. Chủ tớ hai người quả nhiên đan rất khéo.
Bái Bạch cầm chiếc vòng lên, thích thú vô cùng, liền khen: “Lục thiếu phu nhân khéo tay thật đấy! Sau này bọn ta cần dùng, người đến giúp bọn ta đan nhé!”
Cố Hy Ngôn cười: “Muốn đan gì cứ nói.”
Thu Tang vừa đan liễu, mười đầu ngón tay đều bị nhựa non nhuộm xanh. Nghe vậy không khỏi thở dài trong bụng.
Đường đường là thiếu phu nhân, lại đi lấy lòng nha hoàn phòng người ta, còn ra thể thống gì nữa chứ! Bái Bạch kia mở miệng đã bảo “người đến giúp bọn ta đan”, một nha hoàn mà dám sai khiến thiếu phu nhân, thật là…!
Nghênh Đồng rốt cuộc vẫn ổn trọng hơn Bái Bạch, nghe vậy liền trách: “Nói bậy gì thế? Sao lại để thiếu phu nhân giúp ngươi đan? Đúng là chẳng biết mình là ai nữa!”
Bái Bạch nghĩ lại cũng phải, bèn cười: “Là ta lỡ lời. Thiếu phu nhân đại nhân đại lượng, đừng trách.”
Cố Hy Ngôn không để tâm.
Thế cục mạnh hơn người, đến lúc phải cúi đầu thì phải biết cúi đầu. Người một khi đã dám bỏ hết thể diện, còn giữ mặt mũi làm gì?
Nàng cười nói: “Chỉ là món đồ chơi vui thôi, thiếu phu nhân gì chứ. Ta vốn thích đan thứ này lắm. Thấy các ngươi đội đẹp, ta cũng vui.”
Nghênh Đồng nghe vậy, trong lòng cũng dễ chịu, trên mặt lộ thêm vài phần tươi cười, cùng Cố Hy Ngôn nói chuyện vui vẻ hơn.
Cố Hy Ngôn khó khăn lắm mới bắt chuyện được với hai nha hoàn này, liền nhân đó vừa nói cười vừa không lộ dấu vết thăm dò. Cuối cùng mới biết dạo này Lục Thừa Liêm bận công vụ, chưa về phủ nhưng chừng một hai ngày nữa sẽ về.
Cố Hy Ngôn lúc ấy mới vỡ lẽ, bảo sao nàng mãi tìm không thấy người.
Đang nói chuyện, Bái Bạch chợt chú ý túi thơm treo bên hông Cố Hy Ngôn, nhìn mà thích mắt: “Mẫu này ở đâu ra thế?”
Cố Hy Ngôn lập tức tháo túi thơm xuống, cười nói: “Thu Tang thêu đấy. Tay nghề nó không tốt lắm, đeo chơi thôi.”
Thu Tang: “…”
Thiếu phu nhân vì muốn lấy lòng người ta, lại còn thay Thu Tang khiêm tốn nữa chứ!
Rõ ràng tay nghề thêu thùa của Thu Tang rất tốt mà!
Bái Bạch cười nói: “Thêu đẹp lắm, dáng hoa lan này cũng hay.”
Nghênh Đồng cũng để ý đến đóa lan kia, không khỏi nhìn thêm vài lần. Trên y bào của Lục Thừa Liêm thường chỉ thêu vài kiểu hoa cố định, lan cũng có nhưng có những dáng lan không thích hợp để thêu, mà trong tay các nàng lại chẳng có mẫu nào thật sự vừa ý.
Đóa lan trên túi thơm của Cố Hy Ngôn thì đẹp hơn nhiều vừa thanh nhã mà không nhạt nhòa, lại dễ thêu ra thần thái.
Thu Tang nghe vậy liền nói: “Là thiếu phu nhân tự vẽ đấy ạ.”
Nghênh Đồng có chút kinh ngạc, nhìn về phía Cố Hy Ngôn: “Người tự vẽ?”
Cố Hy Ngôn gật đầu: “Khi còn ở nhà, thỉnh thoảng ta có chép vài nét. Nay cũng chẳng còn hứng thú gì, chỉ tiện tay vẽ đại làm mẫu thêu thôi.”
Bái Bạch càng thêm ngạc nhiên, khen không ngớt. Nàng ta lại nhắc đến miếng bổ tử trên váy Cố Hy Ngôn, trên đó có vài hoa văn thêu, nhìn cũng khá ổn. Thế là ba người nổi hứng bàn luận một hồi.
Nhìn kỹ thêm, Bái Bạch buột miệng: “Mẫu này đẹp thật, đặt vào mấy năm trước thì đúng là thịnh hành lắm. Chỉ tiếc bây giờ không còn thịnh nữa.”
Nàng ta nói thuận miệng vậy thôi nhưng lại vô tình chọc đúng chỗ khó xử của Cố Hy Ngôn.
Trong phủ mỗi năm bốn mùa đều may y phục mới, cũng phát vải mới. Cố Hy Ngôn đương nhiên cũng có phần nhưng nàng vẫn luôn giữ khuôn phép, nhiều khi tự tiết kiệm cho mình, dù sao cũng ít khi ra ngoài.
Bộ váy nàng đang mặc quả thực là từ hai năm trước, chỉ tạm mặc qua ngày, sớm đã lỗi thời.
Nghênh Đồng lập tức liếc Bái Bạch một cái. Bái Bạch vội thu nụ cười lại, không nói thêm nữa.