Chuyện tình bí mật trong phủ Quốc Công

Chương 29

Trước Sau

break

Thu Tang đứng bên nghe vậy, trong lòng tự nhiên không vui. Thực ra thân phận nàng ấy và hai nha hoàn kia là như nhau, đều là nhất đẳng nha hoàn. Chỉ khác chủ tử nên mới cách biệt một trời một vực như vậy, cũng là do vận mệnh không may.

Bình thường nàng ấy chịu chút ấm ức thì thôi đi nhưng chủ tử nhà nàng là thiếu phu nhân chính thức. Bái Bạch lại dám nói như thế trước mặt thiếu phu nhân, chẳng phải là khoe khoang sao?

Cố Hy Ngôn thì không để tâm. Nói thêm vài câu với hai nha hoàn, nàng mới cáo từ.

Đi được một đoạn xa, Thu Tang cười lạnh: “Cắm hành vào mũi trâu mà cũng biết làm bộ! Dù sau này tam gia có thu Nghênh Đồng vào phòng cũng chỉ là một di nương thôi. Dẫu thế nào danh phận cũng không vượt nổi chữ “thiếp”. Lẽ nào còn mơ làm tam thiếu phu nhân? Chỉ là người trong phòng mà đã tự coi mình là chủ tử, thật chẳng biết điều!”

Trong lòng nàng ấy vốn có chí khí, sớm đã quyết phải gả làm chính thất đường đường chính chính, mới không uổng đời này.

Cố Hy Ngôn khẽ thở dài: “Nếu là trước kia, ta nào muốn đến gần người ta. Nhưng không còn cách nào, đây là phải cúi đầu cầu người. Đành nhịn vậy thôi. Xong việc này rồi, ai còn để ý đến nàng ta nữa? Chúng ta cứ ở trong phòng mình là được.”

Thu Tang nghiêng đầu, nhìn kỹ Cố Hy Ngôn một lượt: “Thiếu phu nhân, theo nô tỳ thấy người thật là vận mệnh trắc trở. Người sinh ra xinh đẹp thế này, so với Nghênh Đồng chẳng hơn nhiều sao? Không cần son phấn, làn da này, dáng người này có điểm nào kém nàng ta? Còn tài hoa, tùy tay vẽ mấy nét cũng đủ dìm nàng ta xuống bùn! Vậy mà giờ lại để nàng ta phô trương thế kia, thật nuốt không trôi cục tức này!”

Cố Hy Ngôn liếc nàng một cái. Thu Tang vẫn mặt đầy bất bình.

“Im miệng đi.” Nàng khẽ nói: “Còn ăn nói không chừng mực thế, ngày mai ta gả ngươi cho một tiểu tư đấy!”

Thu Tang vội vàng năn nỉ: “Thiếu phu nhân tốt bụng, nô tỳ chỉ không chịu nổi dáng vẻ ngông nghênh của Nghênh Đồng trong lòng thay người bất bình thôi. Người đừng giận.”

Cố Hy Ngôn lúc ấy mới dịu lại, thở dài: “Nói những lời này thì có ích gì. Cả đời này… dù sao cũng chỉ có thể nhận mệnh.”

Phu quân nàng mất sớm, đời này của nàng cũng vậy thôi, điều ấy nàng đã nghĩ đến tám trăm lần rồi.

Nếu khi xưa nàng gả vào một nhà bình thường, có lẽ còn có thể nghĩ đến việc bước tiếp, tái giá cũng chưa hẳn không được. Nhưng đây là Quốc Công phủ!

Trong Quốc Công phủ tuyệt đối không có chuyện như vậy. Nàng chỉ có thể ở đây mà thủ tiết.

Thực ra Quốc Công phủ cũng chưa chắc đã ưa nàng. Như bà mẫu nàng nhìn nàng đã phiền lòng, lão phu nhân nhìn nàng lại nhớ đến tôn tử, lòng càng thêm đau. Mà nàng cũng đâu cam lòng sống thế này. Hai bên nhìn nhau mà càng thêm chán ghét, chính là như vậy.

Nhưng biết làm sao được? Thế đạo này, danh tiếng này, quy củ này, cũng chỉ có thể miễn cưỡng mà sống cùng nhau.

Mỗi khi nghĩ vậy, Cố Hy Ngôn chỉ đành tự an ủi bằng năm lượng bạc tiền tháng.

Đúng lúc hai người đang nói, bỗng thấy phía trước trong rừng trúc có một bóng người đứng đó. Dáng người cao thẳng, thần sắc lạnh nhạt, dường như đang nhìn về phía này.

Cố Hy Ngôn không tin vào mắt mình, trợn to mắt nhận ra, đó là Lục Thừa Liêm.

Chính là hắn.

Tim nàng lập tức rối loạn, liều mạng nhớ lại vừa rồi mình và Thu Tang đã nói gì, có lời nào để người ta bắt bẻ hay không.

Nàng không biết đối phương đã nghe được bao nhiêu. Lúc này vừa xấu hổ vừa lúng túng nhưng vẫn phải cúi đầu bước lên hành lễ.

Lục Thừa Liêm mặt không đổi sắc, chỉ lặng lẽ nhìn nàng.

Cố Hy Ngôn đứng ngây ra. Lục Thừa Liêm hơi nhướng mày.

Cố Hy Ngôn chợt hiểu, nhớ ra chính sự, vội lấy tờ ngân phiếu trong tay áo, nhét cho Thu Tang.

Sau đó nàng khẽ cúi người, cười với Lục Thừa Liêm: “Tam gia, thiếp là phụ nhân, không hiểu quy củ bên ngoài. Việc đã nhờ người dò hỏi, chuyện nhân tình qua lại ít nhiều cũng nên mời chén rượu, chén trà, hoặc thưởng cho người dưới chút tiền chạy việc. Thiếp trong tay eo hẹp, kiến thức lại nông cạn, cũng không biết nên chuẩn bị bao nhiêu mới khỏi thất lễ.”

Lời nói chu toàn, tư thái hạ thấp đến tận cùng.

Thu Tang ban đầu cũng hoảng hốt, đến khi bị nhét ngân phiếu mới hoàn hồn. Lúc này nghe thế, hai tay nâng ngân phiếu cung kính dâng lên.

Lục Thừa Liêm ánh mắt nhàn nhạt, không nhận cũng không nhìn Thu Tang.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương