Cố Hy Ngôn đành cười tiếp: “Chút bạc nhỏ, tam gia đừng chê. Coi như cho người dưới có chén trà uống.”
Lục Thừa Liêm lặng lẽ nhìn nàng.
Xuân đã sang, tuy còn rét nàng bân nhưng áo choàng dày đã cởi bỏ. Trong phủ các tiểu thư phu nhân đều thay xuân trang mới.
Bộ y phục nàng mặc coi như tươm tất nhưng cổ tay áo đã hơi sờn, nhìn ra là đồ của mấy năm trước, không phải đồ mới.
Đầu ngón tay nàng còn vương nhựa xanh, trên người phảng phất mùi liễu non.
Lục Thừa Liêm thu ánh mắt lại, giọng thản nhiên: “Bạc thì thôi đi. Nàng giữ lại mà dùng. Chuyện giao tế bên ngoài, có khi cũng không nhất thiết phải dùng tiền.”
Cố Hy Ngôn khựng lại, nghi hoặc nhìn hắn.
Lục Thừa Liêm nhìn đôi mắt nàng lấp lánh, mang vẻ ngơ ngác, phảng phất một nét ngây thơ.
Hắn hờ hững nói: “Huống hồ nếu thật phải lo liệu, một trăm lượng bạc tính là gì? Ném ra ngoài, e rằng ngay cả bọt nước cũng không nổi.”
Mặt Cố Hy Ngôn chậm rãi đỏ lên.
Nàng không ngờ Lục Thừa Liêm lại thẳng thắn nói ra những lời như vậy, chẳng khác nào vạch trần tình cảnh của nàng ngay trước mặt.
Nàng vốn chẳng có bao nhiêu bạc mà còn muốn lo việc, chẳng phải là đang cầu đến hắn sao?
Vậy mà hắn lại nói như thế.
Thế nhưng Lục Thừa Liêm không hề có ý áy náy hay vòng vo, tiếp tục: “Nàng có thể không hiểu chuyện bên ngoài nhưng hẳn phải hiểu một điều, ân tình là thứ quý giá nhất, mà cũng là thứ khó trả nhất. Đúng không?”
Cố Hy Ngôn nhìn hắn, đầu óc trống rỗng.
Nàng còn có thể nói gì đây?
Lục Thừa Liêm nhìn sâu vào nàng một cái rồi xoay người rời đi.
Cố Hy Ngôn đứng sững tại chỗ.
Nàng nhìn những khóm hoa phía xa, nhìn hàng cây xa xa, nhìn cánh chim lướt qua bầu trời. Chung quanh mọi thứ đều sinh động tươi mới, thế mà cả người nàng lại mềm nhũn như không còn chút sức lực.
Nàng hoàn toàn không hiểu hắn nói những lời ấy với mình là có ý gì.
Nhưng ánh mắt trước khi rời đi của hắn, cùng tầng ý vị ẩn trong câu nói kia, thực sự khiến người ta không thể không nghĩ nhiều.
Ân tình… rốt cuộc phải trả thế nào?
Lục Thừa Liêm trở về phòng, Nghênh Đồng và Bái Bạch đã sớm bước lên nghênh đón, một người giúp hắn cởi ngoại bào, một người dâng trà ấm.
Hắn hờ hững ngẩng mắt, bỗng thấy trên chiếc sạp thấp cạnh lồng hương đặt một giỏ kim chỉ nữ công, bên cạnh còn xếp ngay ngắn một tấm vải mới. Mặt vải óng ánh như có nước chảy, đường vân tinh tế, thoáng nhìn đã biết là đoạn thượng hạng vùng Giang Nam.
Lục Thừa Liêm thuận miệng hỏi: “Thứ này từ đâu ra?”
Nghênh Đồng mím môi cười, giọng dịu dàng đáp: “Bẩm Tam gia, đây là đoạn Nam mấy hôm trước phủ vừa nhận được, các phòng đều có phần. Nô tỳ nghĩ may cho Tam gia một chiếc bào mới nên lãnh về. Phần vải thừa vừa hay cùng Bái Bạch làm ít túi thơm, hầu bao nhỏ.”
Lục Thừa Liêm thản nhiên nói: “Ta không thích hoa văn này. Các ngươi giữ lại dùng đi.”
Nghênh Đồng nghe vậy liền cười: “Nếu thế, chi bằng chia cho các tỷ muội trong phòng, cũng tiện làm ít đồ thêu thùa.”
Lục Thừa Liêm khẽ gật đầu. Những khoản chi vụn vặt như thế hắn vốn không để tâm, thường tiện tay cho người.
Nhưng chợt như nhớ ra điều gì, hắn liếc nhìn tấm vải, đổi giọng hỏi: “Vải này các phòng đều có?”
Nghênh Đồng đáp: “Vâng, phòng nào cũng có ạ.”
Nghe vậy, Lục Thừa Liêm không nói thêm gì, dường như chỉ là hỏi bâng quơ.
Thế nhưng Nghênh Đồng lại cảm thấy có chút lạ. Mơ hồ nhận ra trong khoảnh khắc vừa rồi, thần sắc của Lục Thừa Liêm thoáng hiện một tia không vui.
Sau đó, Lục Thừa Liêm rửa mặt xong liền lấy sách ra đọc. Nghênh Đồng cắt bớt bấc nến, thu dọn những việc lặt vặt trong phòng, rồi cầm kim chỉ lên thêu qua loa vài đường nhưng trong lòng vẫn miên man nghĩ về câu nói khi nãy của hắn.
Nghênh Đồng không khỏi nghi hoặc. Rõ ràng chẳng có gì sai. Xưa nay những thứ tốt Tam gia được ban, dù quý giá đến đâu hắn cũng tiện tay cho đi, chưa từng keo kiệt. Bọn nha hoàn, tiểu đồng trong phòng đều có phần. Nay chỉ là một tấm vải mà thôi.
Đang suy nghĩ, nàng ta chợt thấy Lục Thừa Liêm nhìn sang mình.
Nghênh Đồng vội ngẩng đầu: “Tam gia?”
Lục Thừa Liêm cầm quyển sách trong tay, giọng nhàn nhạt: “Tay nghề thêu thùa của ngươi tiến bộ đấy.”
Nghênh Đồng khựng lại thoáng chốc, trong lòng lập tức hiểu ra hắn đã hiểu lầm.
Bái Bạch vừa thu dọn xong tấm che gương đồng, nghe vậy liền nhìn sang, cười nói: “Cành trúc xanh trên chiếc hầu bao này trông thật đẹp.”
Lục Thừa Liêm nhìn chiếc hầu bao, gật đầu: “Phác họa đẹp, thêu cũng đẹp.”