Chuyện tình bí mật trong phủ Quốc Công

Chương 31

Trước Sau

break

Bái Bạch định nói đây là do phòng lục thiếu phu nhân làm nhưng Nghênh Đồng vội liếc mắt ra hiệu, Bái Bạch liền nuốt lời xuống.

Lục Thừa Liêm mỉm cười: “Hoàng ngoại tổ mẫu vốn yêu hoa lan, định làm cho người cao hứng. Y phục xuân năm nay cứ dùng hoa văn này.”

Hai nha hoàn tất nhiên vâng dạ.

Lục Thừa Liêm giao tế bên ngoài nhiều, chuyện y phục ăn mặc tự nhiên chú trọng hơn người khác. Mỗi mùa, áo bào trong ngoài tính ra phải chuẩn bị hơn chục bộ mới đủ thay đổi. Tuy phần lớn y phục đều do phòng thêu trong phủ cắt may tỉ mỉ nhưng khi gặp việc gấp hoặc muốn thêm thắt hoa văn tinh xảo, không tránh khỏi phải nhờ mấy nha hoàn khéo tay trong phòng bổ thêu đôi chỗ.

Lúc này, hai nha hoàn sang gian bên.

Bái Bạch có phần khó xử, hạ giọng nói: “Cái này là do phòng lục thiếu phu nhân làm, chúng ta lại không có bản mẫu. Giờ phải làm sao? Biết thế lúc nãy nói thẳng với tam gia cho rồi.”

Nghênh Đồng đáp: “Tất nhiên không thể nói. Tam gia thấy đẹp tức là đã khen rồi. Nếu biết là do lục thiếu phu nhân làm, thể diện của người khó tránh khỏi khó xử, mà bên lục thiếu phu nhân biết được cũng chỉ thêm ngượng ngùng.”

Bái Bạch nghĩ lại thấy cũng phải. Dù sao cũng là đại bá và đệ muội lại còn là đệ muội thủ tiết, càng phải giữ chừng mực, tránh điều tiếng.

Nghênh Đồng nhíu mày suy tính hồi lâu, rồi nói: “Theo ta, cứ giấu tam gia chuyện này. Hồi sau chúng ta tìm lục thiếu phu nhân xin bản mẫu về, thêu theo y như thế cho tam gia, chẳng phải đôi bên đều tiện sao?”

Bái Bạch gật đầu liên hồi: “Tỷ tỷ tính toán chu toàn, cứ theo lời tỷ là được.”

Mùng một tháng Hai là ngày tế Thái Dương. Từ sáng sớm, Quốc công phủ đã đặc biệt náo nhiệt. Mọi người lần lượt đến thỉnh an lão thái thái, con cháu các phòng cũng tề tựu đông đủ. Sau đó, quản sự trong phủ phát diều cho từng phòng.

Cố Hy Ngôn là quả phụ, tự nhiên không tiện lộ diện nổi bật, cũng lười thả diều, bèn đứng nơi vắng vẻ xem người khác chơi.

Hôm nay là ngày sóc, quan học được nghỉ. Các tiểu gia của từng phòng cùng mấy đứa trẻ trong tộc đều đến Quốc công phủ lĩnh diều, nhận xong liền ra hậu uyển thả.

Muôn hình muôn vẻ diều năm sắc bay lượn, phủ kín cả khoảng trời xanh thẳm.

Cố Hy Ngôn ngẩng mặt nhìn mãi. Những cánh diều rực rỡ ấy dường như muốn bay vượt khỏi bức tường viện này.

Đang mải nhìn, nàng chợt cảm thấy có ánh mắt dõi theo mình.

Thân thể nàng khẽ cứng lại. Sau đó chậm rãi quay sang, liền thấy Lục Thừa Liêm đứng dưới tán liễu bên hồ, trong tay cầm một con diều “long nhãn ngư” rất lớn.

Ánh nắng tháng Hai dịu dàng rải xuống, phủ lên gương mặt tuấn dật mà cương nghị của người nam nhân ấy. Nàng không nhìn rõ mắt hắn, chỉ cảm thấy ánh nhìn sâu thẳm, tựa cười mà không cười, đang hướng về phía mình.

Rõ ràng chẳng có gì đáng giấu giếm nhưng trong lòng Cố Hy Ngôn lại hoảng hốt, theo bản năng quay mặt đi.

Lục Thừa Liêm khẽ nhướng mày, đứng cách khá xa, dùng khẩu hình nói: “Lại đây.”

Tư thái của hắn hơi có phần cao ngạo. Cố Hy Ngôn muốn quay đầu bỏ đi cho ra khí phách nhưng nghĩ đến chuyện mình đang cầu cạnh người ta, rốt cuộc vẫn bước tới.

Nàng hơi cúi đầu, mím môi, cung kính dịu dàng gọi: “Tam gia.”

Lục Thừa Liêm hỏi: “Diều đẹp lắm sao?”

Cố Hy Ngôn nhớ lại dáng vẻ ngốc nghếch khi nãy của mình, ngẩng mặt nhìn trời, bất đắc dĩ đáp: “Cũng… tàm tạm.”

Lục Thừa Liêm nói: “Hôm qua vào cung, vừa hay gặp Trần đại nhân của Ty Diêm Thiết, tiện thể hỏi về vụ án ở phủ Ninh Châu.”

Nghe đến đây, Cố Hy Ngôn lập tức ngẩng đầu, mở to mắt nhìn hắn.

Thấy bộ dạng mong đợi của nàng, Lục Thừa Liêm tiếp lời: “Vụ án này ban đầu do Hộ bộ dâng tấu, nói rằng quy định thuế quan các nơi có nhiều sơ hở, thương thuyền qua lại khai man, trốn thuế. Quan gia bèn sai Trần đại nhân của Ty Diêm Thiết tuần sát dọc đường thủy, lại phát công văn yêu cầu các cửa ải tra xét nghiêm ngặt, mọi thuyền hàng đều phải kiểm tra kỹ lưỡng. Kết quả tra ra liên lụy hơn mấy chục hãng thuyền, hiện nay lớn nhỏ đều phải tạm dừng chờ thẩm tra.”

Hắn thản nhiên nói: “Còn thuyền buôn của vị cữu gia kia, vừa khéo cũng nằm trong danh sách bị giữ lại. Hồ sơ đã trình lên ngự tiền, mọi xử lý đều phải đợi Hộ bộ phê chuẩn công văn hồi đáp mới có thể kết án.”

Nghe xong, Cố Hy Ngôn lo lắng khôn nguôi. Vụ việc đã kinh động đến thánh thượng, e rằng không thể dễ dàng kết thúc. Nàng vội hỏi: “Vậy phải làm sao? Lẽ nào không chỉ giữ thuyền hàng, mà còn truy cứu tội khai man trốn thuế sao?”

Lục Thừa Liêm hơi cúi đầu, nhướng mày nhìn nàng.

Cố Hy Ngôn sững lại, trong lòng mờ mịt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương