Chuyện tình bí mật trong phủ Quốc Công

Chương 32

Trước Sau

break

Nàng luôn cảm thấy người này nói chuyện vòng vo, tựa như đánh đố, thực sự nghe không hiểu.

Nhưng vì có việc cầu cạnh, nàng lại không dám thúc hỏi quá trực tiếp, cuối cùng chỉ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Xin Tam gia chỉ điểm cho.”

Song Lục Thừa Liêm vẫn không đáp. Nàng chỉ cảm thấy ánh mắt hắn dường như lướt qua váy áo mình.

Vạt váy theo gió lay động, phồng lên rồi lại hạ xuống.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng bỗng vô cùng quẫn bách. Nàng đang mặc chiếc váy gì? Có vừa vặn không? Có quá cũ không? Mép váy sờn rách có lộ ra không? Hoa văn thêu là gì? Trông có đủ tươm tất sạch sẽ không?

Giữa lúc tâm trí rối bời, nàng nghe giọng người nam nhân vang lên: “Gần đây trong phủ chẳng phải vừa phát một đợt vải sao? Vì sao không may một bộ váy mới?”

Tim Cố Hy Ngôn đập thình thịch.

Nàng siết chặt tay, khẽ đáp: “Vải ấy… không hợp với thiếp lắm… Thiếp không thích.”

Lục Thừa Liêm nhướng mày: “Ồ? Không thích?”

Cố Hy Ngôn cúi đầu: “Vâng.”

Dĩ nhiên nàng không dám nói mình đã đem bán rồi, cùng với một đôi vòng tay vàng.

Một trăm lượng bạc được nàng gói kỹ trong tấm lụa trắng, đặt vào rương.

Hắn không nhận, vậy nàng giữ lại. Buổi tối, thỉnh thoảng lấy ra vuốt ve những thỏi bạc trắng toát, lạnh buốt nhưng trong lòng lại thấy ấm áp an ổn.

Nghe vậy, Lục Thừa Liêm khẽ cúi mắt cười.

Sau đó, hắn nhìn nàng, giơ cao con diều trong tay.

Gió từ mặt hồ ào ào thổi tới, làm tay áo rộng của hắn phồng lên, phát ra tiếng phần phật. Đuôi con long nhãn ngư rực rỡ năm sắc kêu sột soạt trong gió.

Cố Hy Ngôn ngơ ngẩn nhìn hắn, chỉ thấy sắc màu ấy chói lọi đến lóa mắt.

Đột nhiên, Lục Thừa Liêm buông tay.

Con diều tuột khỏi tay hắn. Con cá long nhãn sống động vút lên không trung, lắc lư xoay chuyển trong gió, cưỡi gió bay cao. Chẳng mấy chốc đã hóa thành một chấm nhỏ giữa trời xanh, rồi biến mất không dấu vết.

Cố Hy Ngôn thu ánh mắt lại, nhìn về phía Lục Thừa Liêm.

Dưới tán liễu mềm mại lay động, Lục Thừa Liêm nhìn chằm chằm nàng bằng đôi mắt đen thẳm. Môi mỏng khẽ động, từng chữ, từng chữ nói: “Nhưng ta lại thích.”

Nếu nói trước đó Lục Thừa Liêm chỉ là ngầm ám chỉ, thì câu nói vừa rồi đã quá rõ ràng.

Không có người đại bá nào lại nói với đệ muội thủ tiết những lời như vậy. Hắn đã ném cho nàng một cành ô-liu.

Cố Hy Ngôn không dám tin nhưng lại thấy như đã nằm trong dự liệu. Chuyện này đối với nàng là một cú chấn động quá lớn, nhất thời không biết nên tiến hay lùi.

Dùng lời lẽ đè nén nha hoàn, trước mặt bà mẫu mà lấy lùi làm tiến, thậm chí buông vài câu tàn nhẫn, nói ra cũng chẳng phải đại sự. Nhưng nếu có dây dưa với đại bá…

Cố Hy Ngôn rùng mình.

Nàng không dám nghĩ sâu, chỉ có thể tạm thời không nghĩ tới, như đà điểu vùi đầu trốn tránh.

Hôm sau là Trung Hòa tiết, mùng Hai tháng Hai, ngày “long ngẩng đầu”. Cố Hy Ngôn sang thỉnh an lão phu nhân. Mọi người đều có mặt, hoa đoàn gấm tụ, đến cả công chúa Thụy Khánh cũng tới.

Công chúa Thụy Khánh là đích muội của đương kim hoàng thượng, thân phận tôn quý. Nhưng ở Quốc Công phủ này, những lễ nghi nên giữ công chúa cũng không hề thiếu.

Vì công chúa đang ở trong phòng lão phu nhân, mọi người khó tránh khỏi câu nệ. Ngay cả Tứ thiếu phu nhân vốn hay nói hay cười cũng bớt lời, mọi việc đều cung thuận dè dặt.

Cố Hy Ngôn đứng hầu phía dưới lão phu nhân, kín đáo quan sát công chúa Thụy Khánh.

Công chúa mày ngài vút cao, mặt tròn như mâm bạc, đoan trang phú quý. Với Cố Hy Ngôn mà nói, đó là người khiến nàng vừa kính vừa sợ, luôn giữ khoảng cách. Dù cùng ở một phủ, cũng là người một nhà nhưng thân phận cách biệt như trời với đất, ngày thường gặp mặt nàng cũng không dám thở mạnh.

Nhưng lúc này, nhìn công chúa Thụy Khánh, nàng lại bất giác nghĩ đến đích tử của bà, Lục Thừa Liêm.

Những lời của hắn lại vang bên tai, khiến tim nàng rối loạn, lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Nàng tự thấy mình thật quá phận.

Đang miên man suy nghĩ, bên ngoài có nha hoàn vội vã chạy vào, thở hổn hển báo rằng trong cung thái hậu sai người ban thưởng Trung Hòa tiết. Mọi người liền đứng dậy ra ngoài nghênh tiếp. Có hương châu, thanh nang đựng bách cốc, có tổ mẫu lục, mắt mèo, lại có cả thỏi vàng như ý. Cố Hy Ngôn dĩ nhiên cũng có một phần.

Sau đó mọi người vui vẻ cùng đón tiết, rắc hương tro trước cửa, ăn mì giác, ăn bánh xuân, tối còn có thể xem pháo hoa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương