Mạnh Thư Huệ lại nói về dự định của mình: “Thật ra sáng nay ta ra ngoại ô cũng không chỉ vì hương xuân. Ta nghĩ, chuyện gì cũng phải tính đường lâu dài. Ta còn tay còn chân, ít nhất cũng nên làm chút việc, nuôi sống bản thân và hai đứa trẻ. Nhất thời chưa nghĩ ra việc gì khác nên ra ngoài hái chút rau dại tươi, mang vào thành bán.”
Cố Hy Ngôn có chút bất ngờ nhìn nàng ấy.
Mạnh Thư Huệ nói tiếp: “Cũng may hái được ít nhiều. Lần đầu bán nên chưa được bao nhiêu nhưng cũng kiếm được hơn ba mươi văn.”
Cố Hy Ngôn im lặng.
Ngày trước gia cảnh còn khá giả, Mạnh Thư Huệ cũng là thiếu phu nhân được nuông chiều, nào từng chịu khổ. Giờ đây lại phải vắt óc tính kế kiếm chút tiền, sáng sớm vất vả, đổi lấy hơn ba mươi văn.
Mạnh Thư Huệ nói tiếp: “Không chỉ vậy, ta còn tìm được một việc lặt vặt, may vá cho một hộ gia đình. Có thể nhận việc mang về nhà làm, vừa trông con vừa làm.”
Cố Hy Ngôn nói: “Như vậy tất nhiên là sẽ tốt, chỉ là tẩu sẽ vất vả.”
Mạnh Thư Huệ cười: “Đã đi đến bước này thì phải nghĩ chuyện của bước này. Ta cũng không thể mãi để muội trợ cấp. Dù sao cũng nên kiếm chút ít, đủ một ngày ăn uống cũng tốt. Có điều nói đi nói lại, thiếu gì cần gì vẫn phải mở miệng nhờ muội. Dù sao có muội làm chỗ dựa, lòng ta mới yên.”
Nghe vậy, Cố Hy Ngôn hiểu rõ Mạnh Thư Huệ sợ làm liên lụy mình nên mới cố gắng kiếm chút tiền để giảm gánh nặng cho nàng.
Nhưng vì không muốn nàng buồn lòng, Mạnh Thư Huệ lại cố ý nói rằng vẫn phải dựa vào nàng.
Cố Hy Ngôn khẽ thở dài: “Tẩu đã nói vậy, muội hiểu. Chúng ta cứ hết sức mình, chỉ cầu không thẹn với lòng là được.”
Mạnh Thư Huệ nghe vậy liền cười, phấn khởi hẳn lên, nói về việc may vá mình vừa nhận, lại bàn đến dự định sau này. Trong mắt Mạnh Thư Huệ ánh lên tia sáng dịu dàng: “Ta đã nói với Diệp nhị gia, tự thấy chữ mình cũng còn coi được. Nếu có cơ hội, ta muốn tìm chút việc chép sách. Loại việc này thể diện hơn may vá, nhuận bút cũng khá hơn.”
Cố Hy Ngôn nghe xong liền nói: “Chữ muội chưa chắc đã ngay ngắn bằng tẩu nhưng vẽ vời thì còn tạm coi được. Nếu có việc cần điểm xuyết vẽ tranh, muội giúp tẩu. Chúng ta chữ đẹp tranh hay, nhất định kiếm được tiền!”
Mạnh Thư Huệ cười: “Muội đường đường là thiếu phu nhân của Quốc công phủ, đâu đến nỗi nhận loại việc này. Truyền ra ngoài cũng khiến người ta chê cười… Nhưng nếu thật có ngày đó, nhờ muội vẽ thêm vài nét, cũng là có thể.”
Cố Hy Ngôn liên tục gật đầu.
Nhắc đến Diệp Nhĩ Tốn, Cố Hy Ngôn nói: “Lần này chúng ta ổn định được chỗ ở, cũng phiền hắn không ít.”
Mạnh Thư Huệ đáp: “Phải. Hôm ấy ta ra ngoài vừa hay gặp Diệp nhị gia. Người ta cung kính lễ độ, lời lẽ cũng ôn hòa, còn hỏi đến vụ án của huynh đệ bên nhà mẹ ta, nói rằng ở kinh thành cũng có chút quan hệ, sẽ giúp dò hỏi.”
Cố Hy Ngôn nghe vậy khẽ thở dài: “Hắn ta là người khoan hậu.”
Chỉ tiếc nàng không có phúc ấy mà thôi.
Mạnh Thư Huệ do dự một chút, rồi vẫn nói: “Thật ra Diệp nhị gia quả là người tốt. Muội nay đã thủ tiết, nếu phu gia là nhà thường dân, giữ đủ ba năm cũng coi như trọn nghĩa, có thể bước tiếp rồi. Chỉ là…”
Những nhà thế gia quyền quý thế này, e rằng không dễ buông. Có lẽ vẫn phải để nàng thủ tiết, cứ thế mà giữ cả đời.
Cố Hy Ngôn cười nhạt: “Thật ra cũng chẳng sao. Quốc công phủ gia nghiệp lớn, không thiếu muội một miếng ăn. Ở đây muội sống cũng tự tại. Nếu tái giá, còn phải sinh con dưỡng cái, bao nhiêu phiền não. Giờ muội cũng lười nghĩ đến.”
Mạnh Thư Huệ nghe vậy liền cười. Hai tỷ muội lại nói chuyện một hồi lâu. Vì phải về chăm con, Mạnh Thư Huệ mới vội vã đứng dậy rời đi.
Bên này Cố Hy Ngôn vừa tiễn nàng ấy, từ xa đã thấy Nghênh Đồng đi về phía này, phía sau còn có một tiểu nha hoàn.
Trong phủ này, Nghênh Đồng rất có thể diện, ai gặp cũng phải cười chào. Nay nàng ta lại đến viện mình, khiến Cố Hy Ngôn khá bất ngờ. Nàng vội mời vào phòng, sai nha hoàn rót trà, lại mang trái cây trong phòng ra đãi.
Nghênh Đồng vào phòng, cười nói: “Hôm nay tới đây là vì phòng chúng ta vừa được một lọ hoa hồng. Nghe nói là vật hiếm nên đem một bình qua cho Lục thiếu phu nhân nếm thử. Mong thiếu phu nhân đừng chê.”
Cố Hy Ngôn thấy vậy quả thực thụ sủng nhược kinh. Nàng biết thứ này không dễ có, đặt trong Quốc công phủ, các phòng đều thèm muốn.
Không ngờ Nghênh Đồng lại đem tặng mình.