Chuyện tình bí mật trong phủ Quốc Công

Chương 35

Trước Sau

break

Nàng vội cười: “Sao có thể thế được? Thứ này quý giá như vậy, ta đâu dám nhận.”

Nghênh Đồng trực tiếp nhét vào tay nàng: “Lục thiếu phu nhân nói vậy là khách sáo rồi.”

Nếu còn từ chối nữa thì thành ra không biết điều, Cố Hy Ngôn đành nhận.

Nghênh Đồng ngồi xuống, ánh mắt đảo quanh một vòng, cuối cùng dừng lại ở bức họa bên cạnh, mỉm cười hỏi: “Đây là bút tích của vị danh gia nào? Trông thật thanh nhã.”

Cố Hy Ngôn đáp: “Chỉ là lúc rảnh rỗi ta vẽ chơi, vụng về lắm, để Nghênh Đồng chê cười rồi.”

Nghe vậy, Nghênh Đồng khá kinh ngạc, đứng dậy tiến lại gần xem kỹ.

Nghênh Đồng vốn là cung nữ trong cung, được ma ma bên cạnh công chúa Thụy Khánh đích thân dạy dỗ. Cầm kỳ thi họa, nữ công chăm chỉ đều thuộc hạng nhất nên mới được tuyển đến hầu hạ bên cạnh Lục Thừa Liêm. Tự nhiên bản thân cũng có chút nhãn lực.

Ngắm hồi lâu, nàng ta mỉm cười thở dài: “Không ngờ lục thiếu phu nhân lại có tài tình như vậy! Trước nay là ta mắt vụng, chưa từng nghe nói, quả thực là Nghênh Đồng múa rìu qua mắt thợ.”

Cố Hy Ngôn khiêm tốn đáp: “Chỉ là vẽ chơi cho khuây khỏa thôi, không dám nói đến chốn thanh nhã.”

Nàng là người thủ tiết, nào dám khoe khoang tài nghệ, kẻo lại bị nói là muốn nổi bật. Phàm việc gì cũng nhịn nhục giấu kín, giấu dốt giữ ngu, tự biến mình thành khúc gỗ vô tri cho yên chuyện.

Nghênh Đồng nói: “Sao có thể gọi là không lên được chốn thanh nhã? Nhìn bức họa này xem, bút ý khoáng đạt, rất có khí vận.”

Nàng ta nhìn Cố Hy Ngôn, mỉm cười: “Nói ra thì hôm nay ta cũng là có việc muốn nhờ.”

Cố Hy Ngôn vội nói: “Nghênh Đồng có gì cứ nói. Ở chỗ ta đừng khách sáo.”

Nghênh Đồng bèn nhắc đến hoa văn trúc trên chiếc hầu bao: “Mẫu trúc ấy hẳn phải có bản phác chứ? Ta muốn mượn dùng một chút.”

Cố Hy Ngôn nghe vậy liền nói: “Mẫu trúc ấy dùng xong ta cũng không để ý, chẳng rõ cất nơi nào rồi, e là tìm không thấy nữa?”

Nói xong liền hỏi các nha hoàn trong phòng, mọi người đều đáp chưa từng thấy.

Nghênh Đồng có chút ngạc nhiên,thật sự không còn sao?

Cố Hy Ngôn vốn đã có ý muốn lấy lòng người bên phòng Lục Thừa Liêm, bèn cười nói: “Nếu Nghênh Đồng thích, ta vẽ lại là được.”

Nghênh Đồng càng thêm kinh ngạc: “Cái đó cũng là do thiếu phu nhân tự vẽ?”

Cố Hy Ngôn gật đầu: “Phải.”

Nghênh Đồng nghĩ ngợi một chút: “Vậy thì tốt quá. Làm phiền thiếu phu nhân rồi… Kiểu dáng tốt nhất vẫn giống lần trước nhưng nếu có thể thêm vài mẫu mới cũng được.”

Cố Hy Ngôn nhìn ra tâm ý của nàng, ôn tồn nói: “Cứ yên tâm, ta sẽ vẽ thêm mấy mẫu, đến lúc đó tùy cô nương chọn.”

Nghênh Đồng có vẻ muốn nói lại thôi: “Chỉ là chuyện này… vốn không tiện để người khác biết.”

Cố Hy Ngôn hiểu rõ trong lòng. Hoa văn này e rằng là để dùng cho Lục Thừa Liêm. Nếu hắn biết xuất xứ, tự nhiên sẽ khó xử.

Nàng lập tức đáp ứng. Việc này nàng cũng không mong Lục Thừa Liêm ghi nhận ân tình, chỉ cần được Nghênh Đồng nể mặt, với nàng đã là đủ.

Nghênh Đồng rời đi, Cố Hy Ngôn tò mò cầm lộ hoa hồng lên xem. Chỉ thấy thân bình lưu ly trong suốt, bên trong hoa lộ đỏ thắm ngưng hương, biết là vật thượng hạng khó tìm ngoài phố.

Trong lòng hiếu kỳ, nàng hòa một giọt với nước, nếm thử. Lập tức cảm thấy vị thanh ngọt đậm đà lan khắp khoang miệng, cả ngũ tạng lục phủ như ấm lên, khoan khoái dễ chịu.

Cảm khái xong, nàng tự nhiên không nỡ độc hưởng, liền muốn chia cho Mạnh Thư Huệ một ít.

Nhưng khi định chia, lại nhớ đến Diệp Nhĩ Tốn.

Diệp Nhĩ Tốn đã giúp đỡ tẩu tẩu nàng rất nhiều, xem như nàng thiếu người ta một phần ân tình. Nay có thứ này, chi bằng tặng một ít, để ban đêm đọc sách cũng có thể tỉnh táo tinh thần.

Nghĩ vậy, nàng dứt khoát chỉ giữ lại ba phần, đem phần còn lại chia đều làm hai. Một phần để lại cho Mạnh Thư Huệ, một phần cẩn thận niêm phong, nhờ Mạnh Thư Huệ chuyển tặng cho Diệp Nhĩ Tốn.

Cố Hy Ngôn dặn Thu Tang đem lộ hoa hồng chia tặng cho Mạnh Thư Huệ và Diệp Nhĩ Tốn. Không bao lâu sau, Thu Tang trở về truyền lời, nói rằng cả hai bên đều vô cùng yêu thích, còn nhiều lần nhờ chuyển lời cảm tạ.

Lộ hoa hồng này vốn là vật tiến cống từ Đại Thực quốc, khác với loại tường vi lộ bản địa. Thứ quý giá như vậy vốn chỉ hàng cao môn hiển quý, dòng dõi hoàng gia mới có thể hưởng dụng. Dù ở Kính Quốc Công thì cũng xem như vật hiếm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương