Chuyện tình bí mật trong phủ Quốc Công

Chương 36

Trước Sau

break

Mạnh Thư Huệ tất nhiên không nỡ dùng nhiều, chỉ nếm thử một chút rồi cẩn thận cất đi, nghĩ rằng sau này có thể có chỗ cần dùng.

Vạn nhất đường cùng, biết đâu còn có thể đem cầm cố.

Người sa sút đến mức này, thường không nỡ hưởng thụ. Thứ gì tốt cũng muốn giữ lại, dành dụm, phòng khi bất trắc.

Diệp Nhĩ Tốn nhận được vật ấy cũng rất thích, còn đặc biệt nhờ Thu Tang chuyển lời cảm tạ.

Nhắc đến chuyện này, Thu Tang mím môi cười tinh nghịch: “Diệp nhị gia quả thực khách sáo. Không chỉ nói lời cảm tạ, còn hỏi thăm cuộc sống của thiếu phu nhân trong phủ, lời lẽ hết mực quan tâm. Chỉ là cuối cùng lại dặn nô tỳ, tuyệt đối đừng đem những lời ấy nói cho thiếu phu nhân nghe, sợ làm người thêm phiền lòng.”

Cố Hy Ngôn nghe vậy, trong lòng càng thêm cảm kích Diệp Nhĩ Tốn. Nhưng cảm kích xong, lại không khỏi thở dài.

Nàng hiểu rõ, mỗi tháng mình được năm lượng bạc, được phần hoa lộ này, tất cả đều vì nàng đang ở đây mà “giữ”. Giữ cho Lục Thừa Uyên nên Quốc công phủ không thể thiếu phần nguyệt ngân của nàng, cũng không thể thiếu những khoản dùng vào bốn mùa tám tiết.

Đã hưởng phần ấy, đã vì Lục Thừa Uyên mà thủ tiết, thì phải “một ngày làm hòa thượng, một ngày gõ chuông”, không thể có tâm tư khác.

Thế nhưng tính ra, nàng mười sáu tuổi gả vào Quốc công phủ, tân hôn nửa năm đã thành quả phụ. Những ngày tháng như vậy mới chịu đựng hai năm, mà đã cảm thấy lòng mình nguội lạnh, như thể khổ sở hai trăm năm.

Nay nàng mới mười chín tuổi. Bao giờ mới kết thúc?

Nói cho cùng, đối với người phu quân đã khuất Lục Thừa Uyên, nàng dĩ nhiên từng yêu thích. Nếu chàng còn sống, hai người hẳn sẽ quấn quýt không rời, trong lòng nàng sẽ chỉ có mình chàng.

Nhưng chàng đã chết.

Ân ái thuở trước đã nhạt phai trong hai năm khổ sở. Hồi ức trở nên xa xôi mơ hồ. Trái lại, sự tịch liêu khô héo kéo dài vô tận trước mắt lại rõ ràng đến đáng sợ. Nàng thậm chí đã thấy cả hình ảnh mình bước vào quan tài.

Cố Hy Ngôn mờ mịt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc này, nàng lại nhớ đến Lục Thừa Liêm, nhớ đến câu nói của hắn.

Gió xuân tươi sáng, đuôi diều rực rỡ lượn giữa hai người. Hắn áo rộng tay dài, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn nàng.

Hắn nói: “Nhưng ta lại thích.”

Chỉ một câu ấy thôi, đủ khiến nàng trằn trọc suốt đêm, đủ để trong bóng tối sinh ra bao nhiêu tưởng tượng.

Những ngày tháng khô khan quá đỗi nặng nề, đến mức chỉ cần nhìn thấy một vệt sắc màu tươi sáng cũng khiến lòng người xao động.

Nàng không chịu nổi một chút trêu ghẹo.

Cố Hy Ngôn bất lực tựa vào song cửa, giơ tay che mắt.

Nàng biết mình không nên mắc câu, không dám đối với nam nhân ấy mà nảy sinh ảo tưởng.

Hắn là ai? Cháu ngoại của hoàng đế, ngoại tôn thân thiết của thái hậu, là con trai duy nhất của công chúa Thụy Khánh, tuổi trẻ đã lập chiến công hiển hách, danh tướng vang danh thiên hạ, là thiên chi kiêu tử mà toàn bộ Quốc công phủ đều phải kính ngưỡng.

Hiện trong phòng hắn đã có sẵn hai người là Nghênh Đồng và Bái Bạch, cả hai đều là người có dung mạo xinh đẹp, tính tình lại tốt. Còn chuyện hôn sự sau này, Cố Hy Ngôn cũng từng nghe phong thanh, nói rằng Thái hậu có ý “thân càng thêm thân”, muốn gả công chúa đương triều cho hắn.

Dù Lục Thừa Liêm không cưới công chúa, thì tiểu thư các phủ công hầu cũng mặc cho hắn chọn lựa.

Còn nàng có gì?

Dù có chút nhan sắc nhưng nhan sắc là thứ rẻ mạt nhất, cũng là thứ không chịu nổi sự bào mòn của thời gian.

Nghĩ vậy, nàng tự thấy buồn cười. Có lẽ là mình tự đa tình. Đối phương chẳng qua chỉ chiếm chút tiện nghi trên lời nói. Sau này thế nào, ai mà biết?

Có lẽ người ta vốn chẳng để trong lòng, chỉ mình nàng trằn trọc suy nghĩ, thật nực cười.

Nàng nghiến răng, gạt chuyện ấy sang một bên, bắt đầu tính toán về sau.

Mạnh Thư Huệ nhắc đến chuyện nhận việc lặt vặt kiếm tiền, Cố Hy Ngôn cũng nghĩ mình có thể phụ giúp đôi chút. Nay Nghênh Đồng đến xin bản mẫu thêu, nàng bỗng thấy mình có thể vẽ thêm vài mẫu nữa.

Nghênh Đồng muốn vẽ trúc, nàng tất nhiên không dám đem mẫu trúc ấy bán ra ngoài. Nhưng nàng có thể vẽ thêm vài kiểu hoa văn khác lạ. Đến lúc đó nhờ Mạnh Thư Huệ mang ra tiệm may ngoài phố dò hỏi, xem người ta có cần không. Nếu họ chịu lấy, dù chỉ đổi được mấy đồng tiền cũng coi như phụ thêm chút đỉnh.

Dĩ nhiên, chuyện này tuyệt đối không thể để người trong phủ Quốc công biết. Nếu truyền ra ngoài, chỉ e cả phủ đều tức đến chết.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương