Chuyện tình bí mật trong phủ Quốc Công

Chương 6

Trước Sau

break

Chu đại tẩu là thê tử của một quản sự trong phủ. Ngày thường bà ta thường qua lại giữa nhị môn và hậu trạch, phụ trách truyền lời, lo liệu những việc vụn vặt trong ngoài.

Nghe nói Chu đại tẩu đã dẫn người đến, Cố Hy Ngôn lập tức đứng bật dậy. Nàng gộp ba bước làm hai, vội vã bước ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, nàng đã trông thấy Chu đại tẩu đứng đó.

Ánh mắt nàng theo bản năng lướt ra phía sau, liền nhìn thấy phía sau lưng Chu đại tẩu có một nữ nhân đang cúi đầu đứng lặng.

Chiếc áo bông hoa nhỏ trên người đã giặt đến bạc màu, đường kim mũi chỉ sờn cũ. Cả người toát lên vẻ mệt mỏi phong trần, vừa nhìn đã biết là vừa trải qua quãng đường xa vất vả.

Người ấy không ai khác chính là tẩu tẩu bên nhà mẹ đẻ của nàng, Mạnh Thư Huệ.

Tim Cố Hy Ngôn chợt thắt lại, cổ họng nghẹn ứ, nước mắt suýt nữa trào ra.

Thuở trước, Mạnh Thư Huệ tính tình ôn hòa, vẫn luôn yêu thương nàng. Tình nghĩa cô tẩu giữa hai người vô cùng thân thiết. Trong ký ức của Cố Hy Ngôn, tẩu tẩu luôn thanh nhã dịu dàng, trên môi thường phảng phất nụ cười nhẹ.

Vậy mà giờ đây, sau bao phen dập vùi, gương mặt đã tái nhợt gầy gò, thần sắc tiều tụy, dường như hoàn toàn đổi khác.

Cố Hy Ngôn đau lòng khôn xiết, bước nhanh lên phía trước, khẽ gọi: “Tẩu tẩu!”

Mạnh Thư Huệ trông thấy Cố Hy Ngôn, trong mắt thoáng hiện vẻ vừa mừng vừa tủi. Nàng ấy dường như muốn nói điều gì, môi khẽ mấp máy nhưng rốt cuộc vẫn không thốt nên lời.

Chu đại tẩu đứng bên cạnh nhìn vậy, trong lòng cũng đoán ra vài phần, liền mỉm cười nói: “Là nô tỳ sơ ý, chưa nhận ra đây là thân thích bên nhà mẹ đẻ của Lục thiếu phu nhân, quả thật thất lễ. Giờ đã rõ rồi, nô tỳ sẽ sai người ra ngoài bẩm một tiếng.”

Mạnh Thư Huệ nghe vậy, khẽ cúi đầu, dè dặt đáp: “Làm phiền đại tẩu. Hai đứa nhỏ nhà ta vẫn còn ở phòng gác cổng chờ, không biết có thể đưa chúng vào được chăng?”

Chu đại tẩu cười đáp: “Đương nhiên là được. Nô tỳ cho người đi đón ngay.”

Một lúc sau, Chu đại tẩu lui ra. Cố Hy Ngôn vội nắm tay Mạnh Thư Huệ kéo vào trong phòng.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy, tẩu tẩu? Trong nhà có chuyện sao?”

Đến khi thật sự nắm lấy tay Mạnh Thư Huệ, Cố Hy Ngôn mới giật mình nhận ra bàn tay ấy lạnh ngắt, lại thô ráp đến mức khiến lòng người nhói buốt, không còn là đôi tay mềm mại thon thả của ngày trước nữa.

Nỗi đau trong tim nàng chợt dâng lên.

“Tẩu tẩu chịu khổ rồi...”

Nghe nàng nghẹn ngào, nước mắt Mạnh Thư Huệ rốt cuộc cũng rơi xuống.

“Hy Ngôn, trên đường lên kinh, ta gần như phải vừa xin vừa dò hỏi mới lần được đến cửa phủ Quốc Công. Ta…” Mạnh Thư Huệ nghẹn lời, vừa khóc vừa nói: “Thật sự là không còn cách nào khác, ta mới đành tới tìm muội.”

Cố Hy Ngôn vội đỡ nàng ấy ngồi xuống, nhẹ giọng hỏi han. Lúc này Mạnh Thư Huệ mới lau nước mắt, chậm rãi kể lại từng việc trong nhà.

Khi phụ thân Cố Hy Ngôn gặp nạn, trong nhà đã bán sạch những gì có thể bán. Sau đó mẫu thân nàng lâm bệnh, chẳng bao lâu cũng nối gót mà đi, gia cảnh vốn khó khăn lại càng thêm túng quẫn, thậm chí còn thiếu nợ bên ngoài. May nhờ số bạc nàng gửi về, mới miễn cưỡng lấp được những khoản thiếu hụt.

Lo xong tang sự cho hai vị trưởng bối, Mạnh Thư Huệ đành mang theo hai đứa nhỏ đến nương nhờ người đệ đệ bên nhà mẹ đẻ ở Ninh Châu. Người này vốn tính tình nhân hậu, những ngày đầu còn có thể đỡ đần lẫn nhau. Ai ngờ chẳng được bao lâu, trong một vụ làm ăn, đệ đệ bên ngoại bị người ta lừa mất bạc, nợ nần chồng chất, gia cảnh lập tức sa sút.

Đệ muội vì thế sinh lòng oán trách, thường xuyên cãi vã với phu quân, đập chậu ném bát, trong nhà ngày nào cũng nổi sóng.

Nói đến đây, Mạnh Thư Huệ cười khổ.

“Ban đầu ta nghĩ, nhẫn nhịn ít ngày rồi cũng qua. Ta chịu khó làm thêm chút việc, coi như phụ giúp gia đình. Nhưng về sau… rốt cuộc vẫn không thể tiếp tục ở lại…”

Mạnh Thư Huệ cúi đầu, thần sắc thê lương khó giấu.

Chỉ nhìn thoáng qua, Cố Hy Ngôn đã đoán được.

Gia cảnh đệ đệ bên ngoại đã chật vật, đệ muội tất nhiên càng nhìn nàng chướng mắt. E rằng sau đó không chỉ là cãi vã, mà còn có những lời lạnh nhạt cay nghiệt, khiến nàng ấy không thể tiếp tục nhẫn nhục chịu đựng, đành bế theo hai đứa nhỏ lên kinh thành tìm đường sống.

Trong lòng Cố Hy Ngôn chua xót, ngực nghẹn đến khó thở. Nàng khẽ an ủi vài câu, chỉ nói trước mắt hãy yên tâm ở lại, còn mọi chuyện nàng sẽ nghĩ cách lo liệu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương