Mạnh Thư Huệ lại nói: “Ban đầu ta nghĩ, lên đến kinh thành, biết đâu bên muội còn có đường xoay xở. Đệ đệ ta là bị người ta gài bẫy, đối phương ở Ninh Châu phủ lại có chút quan hệ, vì thế đòi nợ mãi vẫn bế tắc. Nếu bên muội có thể giúp được ít nhiều, có lẽ vẫn còn một tia hy vọng.”
Nghe vậy, Cố Hy Ngôn liền hỏi han tường tận. Nàng biết người này mở cửa hàng buôn bán, nghe chừng là bị đám lưu manh hãm hại. Sự việc vốn không quá lớn nhưng với dân thường, một khi bước chân vào nha môn thì như rơi vào chỗ tối đen, hoàn toàn không biết dựa dẫm vào đâu, quả thật kêu trời cũng chẳng thấu.
Đang nói chuyện thì bên ngoài cuối cùng cũng dẫn hai đứa cháu vào.
Hai đứa nhỏ gầy đến trơ xương, chỉ có đôi mắt to đen láy là nổi bật. Rõ ràng được mẫu thân dạy dỗ rất kỹ, vừa thấy Cố Hy Ngôn liền cung kính hành lễ, miệng gọi “cô mẫu”.
Một đứa tám tuổi, một đứa sáu tuổi. Năm ngoái khi về chịu tang phụ mẫu, nàng mới gặp chúng một lần. Nay gặp lại, vừa thân thiết lại vừa xót xa đến quặn lòng. Nàng vội bảo chúng ngồi xuống, sai Xuân Lam và Thu Tang mang trái cây ra.
Tháng hai trong phủ làm bánh thái dương. Sáng sớm vừa lấy từ phòng bếp, trên mặt bánh còn nặn những chú gà con bằng bột nếp, xung quanh điểm xuyết cánh sen đỏ xanh, trông sinh động vô cùng.
Hai đứa trẻ nhìn bánh, mắt sáng rực, nuốt nước bọt nhưng vẫn quay sang nhìn Mạnh Thư Huệ chờ gật đầu.
Cố Hy Ngôn mỉm cười: “Ăn đi, ở đây không có người ngoài.”
Mạnh Thư Huệ khẽ gật đầu. Hai đứa nhỏ lúc ấy mới vội vàng cầm lên ăn ngấu nghiến, rõ ràng đã đói từ lâu.
Cố Hy Ngôn nhìn mà tim se lại. Nàng sai Xuân Lam lấy thêm điểm tâm, lại mang lò sưởi tay đến cho bọn trẻ, dời lò hun lại gần để chúng sưởi ấm.
Cô bé nhỏ Tĩnh Nhi ôm lò sưởi trong tay, đôi mắt ươn ướt long lanh, giọng mềm ngọt: “Ở chỗ cô mẫu ấm thật ạ.”
Câu nói ấy khiến sống mũi Cố Hy Ngôn cay xè.
Tĩnh Nhi sinh ra xinh xắn, mũi miệng giống Mạnh Thư Huệ nhưng hàng mày ánh mắt lại phảng phất vài phần giống nàng, vừa nhìn đã thấy thân thương. Đó là đứa trẻ có chung huyết mạch với nàng.
Cố Hy Ngôn không có con cái, lại đã sớm góa bụi, vốn chẳng còn hy vọng gì vào việc sinh dưỡng. Giờ phút này đối diện hai đứa trẻ thơ ấy, trong lòng nàng dâng lên từng đợt yêu thương và chua xót, chỉ hận không thể ôm chúng vào lòng mà che chở cho trọn vẹn.
Nàng kéo tay Tĩnh Nhi, thấy bàn tay nhỏ bị lạnh đến đỏ ửng, lập tức sai nha hoàn mang nước nóng tới. Dùng đào nhân tắm đậu rửa tay rửa mặt cho cả Tĩnh Nhi lẫn Minh Nhi, lại đích thân cầm khăn lau khô, rồi thoa phấn phù dung lên tay chúng.
Phấn phù dung điều chế từ mỡ dê và bột trân châu, dùng vào mùa đông sẽ không nứt nẻ.
Sau một phen thu xếp, hai đứa trẻ sạch sẽ tươm tất hơn hẳn, Cố Hy Ngôn lúc ấy mới hơi yên lòng.
Bên cạnh, Mạnh Thư Huệ cũng sẵn chậu nước ấm bọn trẻ vừa dùng rửa qua, mượn bàn trang điểm của nàng chải lại tóc tai. Dáng vẻ thanh nhã hiền thục năm nào thấp thoáng hiện ra.
Mạnh Thư Huệ khẽ thở dài: “Chúng ta phong trần mệt mỏi mà đến, thật không tươm tất. E rằng vô cớ làm tổn hại thể diện của muội.”
Cố Hy Ngôn khẽ lắc đầu: “Tẩu nói gì vậy? Một mình tẩu dẫn theo hai con đi xa đến thế, không biết đã chịu bao nhiêu khổ cực. Muội nào còn để tâm đến chút thể diện ấy.”
Nàng dịu giọng: “Tẩu cứ dùng bữa trước đi. Trong phủ đang chuẩn bị xuân hộp dịp lễ, nếm thử cũng xem như đổi vị. Muội sẽ qua chỗ lão phu nhân bẩm báo một tiếng, xem bà sắp xếp thế nào.”
Mạnh Thư Huệ im lặng hồi lâu, rồi mới dè dặt nói: “Hy Ngôn… ta đến nương nhờ muội, thật sự là vì không còn cách khác. Ta chịu khổ không sao nhưng hai đứa nhỏ…”
Giọng nàng ấy khẽ run.
“Cha mẹ chúng ta đều không còn, huynh trưởng muội cũng chẳng thể quay lại. Nhà họ Cố… trông cả vào hai đứa nó. Ta chỉ mong nuôi chúng nên người. Nhưng phủ này là cao môn đại hộ… nếu thực sự không tiện, ta sẽ tính cách khác.”
Mạnh Thư Huệ cười nhạt, cúi đầu.
Chỉ một thoáng do dự ấy cũng đủ khiến tim Cố Hy Ngôn thắt chặt.
Tẩu tẩu hẳn đã nhìn ra ánh mắt soi xét của hạ nhân, biết trong phủ này, thân phận quả phụ của nàng chẳng mấy có địa vị. Vì thế mới sợ sự xuất hiện của mình trở thành gánh nặng cho nàng.
Ý nghĩ ấy khiến Cố Hy Ngôn đau đến gần như nghẹn thở.