Tứ thiếu phu nhân lại nói: “Muội chỉ thấy mấy chiếc này đã đẹp, chứ chưa biết hôm qua ta về nhà mẹ đẻ nhìn thấy, có một chiếc cao đến một trượng ba. Bên trên có khung tre, có túi gió, lại treo cả trống chuông, gió vừa thổi là leng keng vang lên. Đến tối còn thắp chín ngọn đèn liên hoàn, chậc chậc, thật sự là tuyệt!”
Cố Hy Ngôn chưa từng thấy loại diều như vậy, nghe tứ thiếu phu nhân kể, liền thuận miệng khen ngợi thêm mấy câu.
Nói xong chuyện diều, tứ thiếu phu nhân nhìn nàng, mới hỏi: “Vừa rồi muội đã thỉnh an xong rồi phải không?”
Cố Hy Ngôn biết đây chính là lúc thích hợp để nói chuyện, liền mỉm cười đáp: “Đúng lúc muội đang muốn thưa với tứ tẩu đây. Có chút việc muốn bẩm lão phu nhân xin chỉ thị, còn mong tứ tẩu giúp đỡ một hai lời trước mặt lão phu nhân.”
Nàng vừa nói đến đó, thì bên kia có một bà quản sự đi tới, cao giọng nói: “Tứ thiếu phu nhân, cuối cùng cũng tìm được người rồi!”
Giọng bà quản sự rất lớn, lời vừa dứt, lập tức thu hút không ít ánh mắt nhìn sang.
Lời của Cố Hy Ngôn liền bị nghẹn lại nơi cổ họng.
Nàng khẽ dịch chân sang một bên, định chờ thêm chút nữa. Những bà quản sự kia đã thao thao bất tuyệt báo cáo đủ chuyện: nào là mùng Một tháng Hai phải tế Thái Dương, mùng Hai rồng ngẩng đầu phải chuẩn bị túi thanh nang bách quả, rồi còn phải chuẩn bị lễ vật biếu các nhà qua lại, lập danh sách các thứ…
Tứ thiếu phu nhân liền phân phó từng việc một. Đang nói, nàng ấy bỗng nhìn thấy Cố Hy Ngôn vẫn còn đứng chờ bên cạnh, liền áy náy cười: “Không còn cách nào khác, sắp sang tháng Hai rồi, chuyện giao tế qua lại, việc vặt rườm rà thật sự quá nhiều. Việc gì cũng phải qua tay ta, bận đến không ngơi.”
Cố Hy Ngôn đành mím môi cười nhẹ: “Tứ tẩu vất vả rồi.”
Tứ thiếu phu nhân nhìn nàng: “À phải rồi, lúc nãy muội nói có việc cần thưa, rốt cuộc là chuyện gì?”
Bên cạnh, bà quản sự, các bà hầu, nha hoàn đều đồng loạt nhìn sang.
Trước bao nhiêu ánh mắt như vậy, Cố Hy Ngôn biết mình không thể nói ra.
Đây là Thọ An Đường của lão phu nhân. Nàng vốn muốn xin lão phu nhân quyết định, mà lại nói trước với một nàng dâu đời cháu, dù người ta có quản gia đi nữa, thì với tư cách bề dưới cũng không tiện mở miệng trước mặt mọi người.
Nàng chỉ có thể đáp: “Cũng không phải chuyện gì gấp gáp. Muội vào trong thăm lão phu nhân trước đã.”
Tứ thiếu phu nhân cười nói: “Cũng được. Chỉ là lão phu nhân vừa mới dùng xong bữa sáng, lúc này nhị phu nhân đang hầu bên cạnh.”
Cố Hy Ngôn hơi bất ngờ, không ngờ nhị phu nhân vẫn còn ở đó. Nàng do dự một chút, vẫn hỏi: “Vậy còn mẫu thân của muội thì sao?”
Nụ cười trên môi tứ thiếu phu nhân vẫn không đổi: “Cũng ở trong đó.”
Nụ cười của Cố Hy Ngôn lúc này không sao giữ nổi nữa.
Bà mẫu của nàng vốn không phải người dễ đối phó. Xét trong phủ, nhánh thứ ba vốn đã không bằng nhánh trưởng và nhánh thứ hai. Đến đời con cái, nhánh trưởng theo võ, lập chiến công hiển hách, nhánh thứ hai theo văn, đỗ đạt tiến sĩ, còn con trai của nhánh thứ ba thì ngay cả mạng cũng không giữ nổi. Bảo bà ta làm sao nuốt trôi cho được.
Nuốt không trôi, bà ta cần phát tiết. Vì thế mới khắt khe với Cố Hy Ngôn, hết mỉa mai lại châm chọc, thậm chí buông ra những lời đâm thẳng vào tim gan người ta. Dường như chỉ khi thấy nàng đau khổ rơi lệ, bà ta mới cảm thấy dễ chịu.
Bà ta sẽ mắng nàng khắc phu, cho rằng nếu khi đó không cưới nàng là một người xuất thân thấp kém thì chưa chắc con trai bà ta đã gặp nạn.
Ngay cả khi Cố Hy Ngôn đang hầu hạ, bà ta cũng có thể đột nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, rồi nghiến răng nghiến lợi buông một câu: “Nợ của lão Quốc công, cớ gì lại đổ hết lên đầu nhánh thứ ba chúng ta!”
Cố Hy Ngôn sợ vị bà mẫu này đến tận xương tủy, căn bản không dám mở miệng cầu xin. Chưa cần nói ra, nàng đã có thể tưởng tượng được bà ta sẽ mỉa mai, giày vò mình ra sao, sẽ mắng nàng là sao chổi thế nào, thậm chí còn lôi cả cha mẹ, tẩu tẩu, nhà mẹ đẻ của nàng ra mà chửi rủa!
Nhưng lúc này, dường như nàng chỉ còn cách bẩm chuyện này trước mặt bà mẫu, rồi ngay tại chỗ hướng về phía lão phu nhân mà thưa.
Tứ thiếu phu nhân thấy nàng sững sờ thất thần, liền hỏi: “Muội muội, sao vậy? Muội còn vào thỉnh an lão phu nhân không?”
Cố Hy Ngôn giật mình hoàn hồn, cúi đầu gượng cười: “Vẫn nên vào thăm thì hơn.”
Tứ thiếu phu nhân nói: “Được, vậy muội cứ vào đi. Bên ta còn vài việc phải dặn dò, e không tiện đi cùng.”