Chuyện tình bí mật trong phủ Quốc Công

Chương 10

Trước Sau

break

Cố Hy Ngôn cáo biệt tứ thiếu phu nhân, cúi đầu bước những bước nhỏ vội vã về phía chính đường.

Cố Hy Ngôn vừa rời đi, tứ thiếu phu nhân liền ngẩng mắt nhìn theo. Dưới hành lang chạm khắc hoa văn tinh xảo, nàng mặc áo bông cổ giao màu trắng nguyệt, phía dưới là váy bông dệt hoa chìm, tóc búi đơn giản, chỉ cài một cây trâm bạc trơn không hoa văn, toàn thân thanh đạm đến mức gần như nhạt nhòa.

Vị đệ muội này, nàng ấy dĩ nhiên rất quen, cũng còn nhớ rõ dáng vẻ kiều diễm khi mới bước chân vào phủ Quốc công. Khi ấy, nàng quả thật chẳng biết trời cao đất dày là gì.

Nghĩ đến đó, tứ thiếu phu nhân khẽ bật cười một tiếng, thu lại ánh mắt, rồi quay sang bà quản sự, chậm rãi nói: “Ngươi quả nhiên lanh lợi, đến thật đúng lúc.”

Cố Hy Ngôn vừa đi vừa chợt nhớ đến nụ cười ban nãy của Tứ thiếu phu nhân.

Nàng bỗng hiểu ra. Người lanh lợi như nàng ấy, sao có thể không biết? Huống hồ nàng ấy đang quản gia, tin tức trong phủ đều nắm trong tay, đám bà tử vốn giỏi nịnh trên đạp dưới, trước mặt nàng ấy ắt càng ra sức lấy lòng, sao có thể không đem chuyện kia bẩm báo cho được.

Vì thế, thật ra nàng ấy đã biết từ lâu chỉ là giả vờ không hay mà thôi.

Cố Hy Ngôn khẽ cười khổ, thầm nghĩ may mà mình chưa kịp nói ra. Nói ra rồi cũng chỉ khiến người khác khó xử, còn bản thân lại thêm phần bẽ bàng.

Lúc này nàng đã đến chính đường. Sớm có nha hoàn trông thấy, vội vén tấm rèm bằng đoạn mềm đã cũ giúp nàng, rồi đi vào trong bẩm: “Lục thiếu phu nhân đến ạ.”

Cố Hy Ngôn khẽ gật đầu tỏ ý cảm tạ, sau đó mới bước vào. Vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, hơi ấm lập tức ập đến trước mặt.

Phủ Quốc công rộng lớn như vậy, đều được bồi đắp dần qua năm tháng. Nơi ở của lão phu nhân là nhà cũ lâu năm, không quá rộng nhưng xây dựng vô cùng tinh xảo, ngay cả một viên gạch cũng được chạm trổ tỉ mỉ, hiển nhiên đã hao phí không ít công phu.

Giữa gian ngoài và gian trong đặt một dãy bình phong bằng sa xanh. Thường ngày tiếp khách đều ở gian ngoài, còn hai gian bên trong dùng làm phòng ngủ.

Trên bàn bày một ấm tử sa Dương Tiện, bên cạnh cắm mấy nhánh thủy tiên non. Dọc theo tường phía tây kê một chiếc trường án đầu cong, trên án thờ một vị Đạo gia Chân Quân.

Lão phu nhân nửa tựa trên tháp, tay cầm quân bài xương, đang cười nói vui vẻ, cả gian phòng rộn rã tiếng cười.

Cố Hy Ngôn liếc mắt nhìn một vòng, thấy trong phòng không chỉ có Nhị phu nhân và Tam phu nhân, mà còn có mấy vị tiểu cô nương chưa xuất giá.

Nàng biết mình chính là người sẽ phá vỡ bầu không khí ấy nhưng cũng chỉ đành cắn răng bước lên, cung kính hành lễ.

Tam phu nhân đang hầu dưới tháp, vừa trông thấy nàng liền sa sầm mặt, vẻ chán ghét hiện rõ.

Lão phu nhân thì vẫn hòa nhã, mỉm cười nhìn nàng, gọi: “Thê tử của Uyên gia à, mau ngồi xuống đi. Các nàng đang chơi bài xương cùng ta, mắt ta đã hoa, nhìn không rõ lắm, ngươi giúp ta xem bài.”

Cố Hy Ngôn cười gượng, cắn răng nói: “Lão phu nhân, con có việc muốn cầu xin người chỉ dạy, mong người rộng lòng từ bi, giúp đỡ một phen.”

Lời vừa dứt, Nhị phu nhân bên cạnh nghi hoặc nhìn sang, mấy vị tiểu cô nương càng kinh ngạc, còn Tam phu nhân thì lập tức cảnh giác, nhíu mày nhìn nàng, trong mắt đầy vẻ khó tin, tức phụ nhỏ xưa nay nhẫn nhịn thuận theo, nay lại dám làm càn đến thế?

Lão phu nhân nghe vậy, khẽ ngả người ra sau, chăm chú nhìn hoa văn trên quân bài trong tay, giọng thờ ơ: “Có chuyện gì thì nói đi.”

Cố Hy Ngôn cảm nhận rõ mọi ánh mắt của các tiểu cô nương, của các trưởng bối đều dồn cả về phía mình.

Nàng vốn mong có thể tìm một cơ hội riêng tư, từ từ thưa chuyện với lão phu nhân, cầu xin, khóc lóc, cùng lắm là vứt bỏ chút thể diện. Nhưng giờ khắc này, cơ hội ấy hiển nhiên không còn.

Nàng chỉ đành hơi hạ mi mắt, trước mặt mọi người, kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Chuyện phụ thân nàng ở nhà mẹ đẻ bị bãi quan, tống giam, mẫu thân lâm bệnh không dậy nổi, những việc ấy lão phu nhân đều biết. Khi ấy bà chỉ khẽ nhíu mày rồi sai người đưa Cố Hy Ngôn về chịu tang.

Dặn dò xong, lão phu nhân liền quay sang cùng Tứ thiếu phu nhân bên cạnh cười nói về món điểm tâm mới dùng buổi tối. Khi Cố Hy Ngôn ngậm lệ bước xuống thềm, bên tai vẫn còn vang vọng tiếng cười trong phòng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương