Chuyện tình bí mật trong phủ Quốc Công

Chương 11

Trước Sau

break

Giờ chuyện cũ nhắc lại, lão phu nhân dường như đến cả mày cũng chẳng buồn nhíu, chỉ hơi mất kiên nhẫn nói: “Vậy là tẩu tẩu ngươi dẫn theo một trai một gái đến nương nhờ huynh đệ bên nhà mẹ đẻ?”

Cố Hy Ngôn gật đầu: “Vâng. Nhưng nay huynh đệ bên nhà mẹ đẻ của tẩu ấy cũng chẳng khá giả gì, không chu cấp nổi cho ba mẹ con nên mới nghĩ… đến kinh thành xem thử.”

Nói đến cuối, giọng nàng càng lúc càng nhỏ. Quả thực nàng có chút chột dạ.

Kính Quốc Công phủ là gia thế thế nào? Công danh truyền đời, phú quý nối dòng. Phu nhân đương nhiệm lại chính là ái nữ của đương kim Hoàng thái hậu, thân phận công chúa tôn quý muôn phần. Dù nơi kinh thành hội tụ đầy quan lại hiển quý, vẫn thuộc hàng nhất nhì.

Gia thế thi thư trâm anh như vậy, điều kiêng kỵ nhất chính là những chuyện suy bại. Việc gì cũng cầu cát tường. Còn nhà mẹ đẻ nàng đã trải qua bao biến cố, không thoát khỏi những chữ “mắc tội”, “tịch biên gia sản”, “nợ nần chồng chất”... Huống hồ tẩu tẩu nàng nay đường cùng lối tận, gần như phải ăn xin mà tìm đến.

Đó là một thế giới hoàn toàn khác với các phu nhân phú quý sống trong nhung lụa và những cô nương được nuông chiều từ bé.

Nhưng Cố Hy Ngôn vẫn hít sâu một hơi, cắn răng nói tiếp: “Tẩu tẩu bên nhà mẹ đẻ sáng nay mới đến. Chu đại tẩu đã đưa tẩu vào phòng con nghỉ tạm. Vì thế con mới đến đây, mong lão phu nhân chỉ dạy.”

Nàng mím môi, dùng một giọng điệu thoáng mang ý tự giễu mà ngay chính nàng cũng thấy xa lạ: “Xưa nay tôn tức vẫn có thư từ qua lại với tẩu tẩu bên nhà mẹ đẻ, thường nhắc tới Quốc công phủ ta là gia môn nhân hậu, thương người nghèo khó, tích thiện tích đức, đặc biệt là lão phu nhân trong phủ, lòng từ bi có thể nói đứng đầu thiên hạ. Vì thế mới nghĩ, nay đã đến trước cửa Quốc công phủ, mong lão phu nhân niệm tình thân thích, rủ lòng thương xót chỉ điểm, cho tẩu ấy một con đường sáng.”

Lời ấy vừa dứt, trong phòng yên ắng đến mức kim rơi cũng nghe thấy, chỉ còn tiếng nắp chén trà trong tay lão phu nhân khẽ xoay trên miệng chén.

Cố Hy Ngôn cụp mắt, lắng nghe âm thanh nhỏ mà tao nhã ấy.

Dẫu không ngẩng đầu, nàng cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của lão phu nhân lúc này, cao quý, ung dung, đâu vào đấy. Bà an nhàn tựa nghiêng trên chiếc tháp thấp bằng gỗ tử đàn, bên cạnh là Bái Bạch quỳ xuống xoa chân cho bà, các phu nhân và tiểu cô nương đứng hầu xung quanh, ai nấy đều nhìn sắc mặt bà mà hành sự. Bà đã trải qua hơn nửa đời người, có cáo mệnh, có bạc tiền, có con cháu, chẳng còn điều gì phải lo nghĩ, mỗi ngày chỉ bận tâm hôm nay dùng món gì, thưởng trà gì, tìm thú vui nào.

Thú thật, Cố Hy Ngôn rất ngưỡng mộ lão phu nhân. Nàng cũng mong sau này có thể trở thành một vị lão phong quân như thế. Nhưng nàng không thể. Nàng chỉ là người đứng hầu trước mặt lão phong quân, nơm nớp lo sợ, lại còn là kẻ khiến người ta chướng mắt.

Nàng thấp thỏm chờ đợi, trái tim lên xuống theo từng động tác nhỏ của lão phong quân.

Qua một hồi lâu, rốt cuộc nàng nghe thấy tiếng chén trà khẽ đặt xuống bàn.

Một tiếng động rất nhẹ mang theo sự điềm đạm vốn có của bậc trưởng giả danh môn hòa cùng hơi ấm dịu dàng trong phòng, dung hợp đến lạ.

Lúc này, lão phu nhân khẽ nhấc mí mắt đã chùng, chậm rãi nói: “Theo lẽ thường, thân thích nên qua lại thường xuyên. Nhà mẹ đẻ ngươi xảy ra chuyện như vậy, lẽ ra chúng ta phải sai người sang hỏi thăm xem tẩu tẩu ngươi an trí ra sao, ít nhiều giúp đỡ mới phải. Nay người ấy tự mình đến đây, thân thích đã lên cửa tất nhiên cũng phải giữ đạo đãi khách.”

Nghe đoạn đầu, Cố Hy Ngôn còn giữ chút hy vọng. Đến khi nghe bốn chữ “đạo đãi khách”, tim nàng chậm rãi chìm xuống.

Sau đó, nàng nghe lão phu nhân hỏi nhị phu nhân: “Sao thân thích đến mà các ngươi chẳng hề nhắc tới?”

Lời ấy có phần trách móc. Nhị phu nhân vội đáp: “Từ sau Tết, việc trong phủ bộn bề, hết chuyện này đến chuyện khác. Khó lắm mới xong đợt bận rộn, ngẩng đầu lên đã sắp sang tháng Hai. Lễ nghi qua lại các phòng, giao tế nhân tình đều phải lo liệu từng chút một. Mấy ngày nay lại bận thu dọn y phục chăn đệm mùa đông, kiểm điểm đồ dùng bày biện, bận đến đầu tắt mặt tối, còn chưa kịp tấy, nào ngờ lại sơ sót chuyện người bên nhà mẹ đẻ của Uyên Lục tức phụ, thật là không nên.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương