Cố Hy Ngôn tự nhiên không dám đắc tội nhị phu nhân. Đang định mở lời, bên kia tam phu nhân đã nói: “Chuyện có đáng gì đâu mà ngươi lại chạy đến trước mặt lão phu nhân? Chỉ cần nói với ta một tiếng, đưa tẩu tẩu ngươi đến chỗ ta, ta chẳng lẽ không thể thay ngươi lo liệu sao? Người biết thì bảo ngươi thân thiết với lão phu nhân, kẻ không biết lại tưởng ta làm mẫu thân khắt khe với ngươi.”
Nói rồi bà ta quay sang lão phu nhân: “Lão phu nhân, theo ý con, đây vốn là chuyện bên nhà nhạc mẫu của Uyên nhi, vốn chỉ thuộc hàng dưới một bậc, đâu đến mức phải quấy nhiễu sự thanh tĩnh của người. Chúng con tất nhiên sẽ xử lý ổn thỏa.”
Trong lòng bà ta thực sự mất mặt muôn phần, chỉ cảm thấy tức phụ này khiến mình xấu hổ, hận không thể phủi sạch quan hệ. Nhưng trước mặt lão phu nhân cũng chỉ đành miễn cưỡng nhận lời.
Lão phu nhân nghe vậy, khẽ gật đầu: “Ừ, cứ theo lời tam phu nhân mà làm. Ta tuổi đã cao, đâu còn lo nổi nhiều việc như vậy. Các ngươi gánh vác thêm chút, để ta được nhàn tâm.”
Trái tim Cố Hy Ngôn hoàn toàn nguội lạnh.
Nàng biết nhị phu nhân có thể nói ra những lời hoa mỹ dễ nghe nhưng sẽ không thật sự giúp nàng, còn tam phu nhân thì chỉ quen châm chọc mỉa mai. Nàng đánh bạo cầu đến trước mặt lão phu nhân, rốt cuộc chỉ mấy câu nhẹ nhàng đã bị gạt đi.
Dẫu đã liệu trước nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi chua xót.
Nàng đầy thất vọng, song vẫn cố gượng dậy, nặn ra một nụ cười, nói với lão phu nhân mấy lời khách sáo đến chính mình nghe cũng thấy rỗng tuếch.
Lão phu nhân thấy nàng như vậy, trong lòng cũng thoáng có chút không đành.
Bà vốn chẳng ưa mấy người cháu dâu này. Xuất thân chỉ là con gái một nhà tiểu quan, mới vào cửa nửa năm đã “khắc” mất một đứa cháu trai đang khỏe mạnh, khiến bà đau lòng biết bao… Nay nhà mẹ đẻ lại phạm tội, nếu trong phủ còn tiếp nhận cả gia quyến của người mang tội, thì còn ra thể thống gì?
Nhưng suy cho cùng, lòng người cũng là thịt mềm. Nhìn nàng đứng đó, bà lại thấy có phần đáng thương.
Vì thế, bà sai nha hoàn thân cận là Đại Mạo: “Đến đầu giường ta, mở chiếc hộp khảm trai nhỏ kia, lấy một bọc bạc nén đem lại cho Lục thiếu phu nhân các ngươi.”
Cố Hy Ngôn còn đang ngẩn ngơ, chưa hiểu ý của lão phu nhân.
Lão phu nhân hiền hòa cười nói: “Tẩu tẩu bên nhà thông gia từ xa đến, còn mang theo con nhỏ. Số bạc này ngươi cầm về, cho bọn nhỏ mua chút trái cây ăn đi.”
Cố Hy Ngôn mím môi, khẽ gật đầu. Nàng hiểu lão phu nhân dùng một bọc bạc để dứt khoát chuyện này, từ nay có thể yên tâm không cần hỏi han thêm nữa. Nhưng lại nghĩ, có bạc cũng đã là tốt lắm rồi nào có ai vô duyên vô cớ đem bạc cho người khác?
Nghĩ vậy, nàng cúi đầu mỉm cười tạ ơn.
Chẳng bao lâu sau, Đại Mạo dẫn Cố Hy Ngôn ra sau bình phong, trao cho nàng một bọc bạc gói trong khăn tay.
Cố Hy Ngôn không rõ bên trong bao nhiêu, chỉ thấy bọc nặng trĩu, liền cảm kích nhận lấy lại cúi đầu cảm ơn Đại Mạo.
Đại Mạo là nha hoàn đắc lực nhất bên cạnh lão phu nhân, các phòng trong phủ tự nhiên đều phải kính nể nàng ta vài phần.
Đại Mạo mỉm cười ôn hòa: “Lục thiếu phu nhân khách sáo rồi. Lát nữa e có gió nổi lên, người mặc mỏng như vậy nên về sớm thì hơn.”
Cố Hy Ngôn lại tạ ơn, rồi ôm bọc bạc trong tay, vòng qua bình phong. Vừa ra đến bên ngoài, đã nghe thấy tiểu nha hoàn nàng mang theo là Bình Nhi đứng dưới mái hiên, bị mấy nha hoàn, bà tử vây quanh truy hỏi.
“Tẩu tẩu của Lục thiếu phu nhân các ngươi rốt cuộc trông thế nào? Nghe nói áo quần rách rưới lắm à?”
“Con trai mẹ nuôi ta làm ở nhị môn. Hôm nay tan ca về nói, vừa mở cửa đã giật mình, tưởng ăn mày đến, ai ngờ lại là người bên nhà mẹ đẻ của Lục thiếu phu nhân.”
“Trông Lục thiếu phu nhân cũng là người thể diện, không ngờ nhà mẹ đẻ sa sút đến mức ấy. Nay tìm đến cửa, e là đến “đánh thu phong” đó chứ.”
Bình Nhi mới mười hai mười ba tuổi, nào biết ứng đối ra sao, chỉ liên tục lắc đầu: “Không có đâu, không phải đến đánh thu phong, cũng không phải ăn mày.”
Câu nói ấy lại khiến mọi người cười ầm lên.
Cố Hy Ngôn nghe mà vừa buồn cười vừa tức giận.
Đám nha hoàn bà tử này đều là người hầu trong phòng lão phu nhân. Vãn bối đến thỉnh an lão phu nhân, đến mèo chó cũng phải kính nể, huống hồ là bọn hạ nhân, vì thế chúng cũng tự cho mình cao hơn người khác. Nay lại dám trắng trợn buông lời đàm tiếu, chẳng chừa cho nàng chút thể diện.