Có Thể Tha Cho Nữ Chính Gốc Một Con Đường Sống Không?

Chương 21

Trước Sau

break

Còn Thẩm Kính Trần thì nghĩ, dáng vẻ nàng co ro tay chân như một đứa trẻ sơ sinh, có thể nhìn ra lúc này nàng thực sự bị động và bất lực.

Y hiếm khi thương hại ai, bởi sự đồng cảm và thương xót chẳng có ích gì, thậm chí còn có thể khiến cho người được thương hại thấy bị tổn thương.

Nhưng giờ đây trong lòng y có chút không thoải mái. Sống trong xã hội pháp trị, sau khi xuyên sách, đây là lần đầu tiên y muốn làm điều gì đó thay trời hành đạo, dù điều đó có thể khiến tay nhuốm máu.

Thẩm Kính Trần cẩn thận đặt Tiên Dao xuống ghế mây, đợi đến khi xác định nàng đã nằm ổn định mới quay lại đàn lại khúc nhạc nàng đã tận tay chỉ dạy. Lần này thì cũng miễn cưỡng đàn xong, nhưng nói thật, trình độ này vẫn vô cùng khó nghe.

Một khúc nhạc kết thúc, hai người đều im lặng. Rất lâu sau, Thẩm Kính Trần chủ động nói: "Ở những việc không giỏi, quả thực ta khó mà tiến bộ. Nhưng ở những việc ta am hiểu thì lại khác."

Tiên Dao rất hợp tác mà cho y một bậc thang để xuống: "Thẩm Tiên sinh am hiểu điều gì?"

Thẩm Kính Trần rất muốn nói y am hiểu nghiên cứu vật lý, giỏi chuyên ngành của y, thành quả nghiên cứu của y được đăng trên những tạp chí hàng đầu như thế nào. Trước khi xuyên sách, y sắp trở thành giáo sư trọn đời trẻ tuổi nhất của MIT.

Nhưng y biết nói ra Tiên Dao cũng chẳng hiểu. Cuối cùng y đành nói: "Tu hành."

Y đánh giá bản thân một cách khách quan: "Chuyện tu hành này, ta có một số kiến giải khác với thế giới hiện tại, đợi ngươi khá hơn ta có thể dạy ngươi."

Nhắc đến tu hành, Tiên Dao nghĩ đến tình trạng cơ thể mình. Nàng bị địa uyên hỏa làm tổn thương, linh căn, đan điền và thần thức đều tan nát. Dù nàng lạc quan cho rằng chỉ cần sống là có hy vọng, nhưng trong lòng cũng rõ, có những thứ mất đi là không còn nữa.

Kiếm cốt của nàng đặc biệt bị tổn thương nghiêm trọng, đừng nói là phục hồi đến trạng thái cáo nhất, ngay cả việc có thể sử dụng được nữa hay không cũng làm một vấn đề.

E rằng sau này nàng sẽ khó mà tu hành được.

Tiên Dao đột nhiên im lặng, Thẩm Kính Trần vừa gảy dây đàn vừa nói: "Ngày mai hẳn là ngươi có thể nhìn thấy rồi."

Tiên Dao không hề bị mù, chỉ là mắt bị băng bó, theo nghĩa đen là không nhìn thấy. Y nói ngày mai nàng có thể nhìn thấy rồi, có phải là nói nàng có thể tháo hết vải băng bó trên người ra không?

Tiên Dao ngơ ngác nghiêng đầu về phía y. Thẩm Kính Trần nhìn, cảm thấy đáng yêu một cách kỳ lạ.

Y cất cổ cầm giải thích: "Những chỗ khác thì chưa được, nhưng mắt thì có thể tháo ra rồi."

Vết thương trên mí mắt lành nhanh hơn, có thể không cần băng bó mãi, cứ băng bó mãi nàng không nhìn thấy gì cũng rất bất tiện.

Cảm xúc tồi tệ của Tiên Dao bị cắt ngang, toàn bộ sự chú ý sau đó đều dồn vào việc ngày mai có thể nhìn thấy mọi thứ.

Đời này nàng chưa từng mong đợi "nhìn thấy" đến thế. Trong tâm trí nàng, ngoài bóng tối ra, điều đáng nhớ nhất, luôn dừng lại ở vẻ mặt Bạch Tuyết Tích khi đẩy nàng xuống địa uyên hỏa, và dáng vẻ lạnh lùng của các đồng môn.

Cảnh tượng đó không ngừng đâm vào nàng, khiến nàng ngày càng lún sâu vào bóng tối. Nàng không muốn nhớ lại những điều đó nữa, cũng không muốn đối mặt với bóng tối nữa, nàng muốn nhanh chóng nhìn thấy.

Nhìn thấy gì cũng được, dù là cây cối khô héo, lá rụng chất đống, nhà cửa đổ nát, kiểu vậy cũng được.

Chúng đều có thể khiến nàng cảm nhận một cách chân thực rằng nàng thực sự đã sống sót, không phải đang mơ.

Vì sự mong đợi này, Tiên Dao gần như thức trắng đêm.

Nàng không ngủ được, nằm trên giường vừa không thể trở mình cũng không có ai nói chuyện, cứ thế cứng đờ nằm thẳng, chờ đợi cảm nhận tia sáng đầu tiên của buổi sáng, chờ Thẩm Kính Trần đến tháo băng cho nàng.

Ánh nến lờ mờ chẳng có tác dụng gì với nàng. Trước mặt nàng vẫn là một mảng tối đen, không một chút màu sắc. Nàng biết còn phải đợi rất lâu rất lâu, thời gian đối với nàng chưa bao giờ chậm đến thế, nàng cắn răng chịu đựng, bỗng nghe thấy tiếng động rất nhỏ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương