Có Thể Tha Cho Nữ Chính Gốc Một Con Đường Sống Không?

Chương 22

Trước Sau

break

Có người đang đến gần.

Ở đây ngoài nàng ra chỉ có Thẩm tiên sinh. Thẩm tiên sinh đã nhường chiếc giường duy nhất cho nàng, ban đêm đều ngồi thiền trên bồ đoàn.

Có người đến gần nàng, chắc chắn là Thẩm tiên sinh.

Tiên Dao không kìm được nghiêng đầu, khẽ hỏi: "Thẩm tiên sinh, trời sáng chưa?"

Dường như nàng loáng thoáng nghe thấy tiếng thở dài. Thẩm Kính Trần ngồi xuống bên cạnh nàng, cánh tay thon dài mạnh mẽ đỡ nàng dậy.

"Còn lâu mới sáng, nhưng ngươi cứ thế dày vò khó nhịn thế này, ta khó lòng đợi đến ban ngày mới tháo ra cho ngươi."

Tiên Dao sững sờ, không hiểu sao có chút hoảng loạn, nàng ngượng ngùng nói: "Xin lỗi, ta..."

"Không cần xin lỗi, ta hiểu được."

Đây không phải là lời nói dối, Thẩm Kính Trần thực sự có thể hiểu được.

Trong những ngày bị nhốt trong cơ thể của phản diện, ngày đêm vật lộn với linh hồn đó mà không thấy ánh mặt trời, y cũng đã chịu đựng khó khăn, khổ sở không nói nên lời như vậy.

"Tháo ra sớm một chút cũng chẳng sao."

Thẩm Kính Trần ôn hòa nói: "Trước tiên cứ nhắm mắt lại, tuy không lâu lắm, nhưng cũng mấy ngày không thấy ánh sáng, cần từ từ thích nghi."

Y thật dịu dàng, lại gần nàng đến thế.

Hơi thở Tiên Dao hỗn loạn, bối rối nắm chặt tay. Nàng là thiên chi kiêu nữ, chưa bao giờ thiếu người theo đuổi. Số nam tử bày tỏ tình cảm với nàng nhiều không kể xiết, thủ đoạn theo đuổi muôn hình vạn trạng. Nhưng đó đều là khi nàng còn phong quang vô hạn.

Từ khi Bạch Tuyết Tích xuất hiện, nam tử vây quanh nàng càng ngày càng ít, đến cuối cùng chỉ còn lại vài người.

Nàng lại rất vui với điều đó, những kẻ theo đuổi phiền nhiễu nghe ngóng tin tức mà đến này biến mất, nàng chỉ cảm thấy vui mừng không thôi.

Nhưng Thẩm tiên sinh thì khác.

Y đối mặt với nàng khi nàng thảm hại nhất, quẫn bách nhất, là khi nàng thân tàn ma dại, linh căn bị hủy, không chút ánh sáng.

Dù cho như thế, thái độ của y đối với nàng chưa từng thay đổi.

Lòng tốt của y xuất phát từ tấm lòng chân thành, sự tốt bụng của y đối với nàng không bị ảnh hưởng bởi vẻ ngoài hay tu vi của nàng.

Tiên Dao nín thở, cảm nhận y nhẹ nhàng tháo lớp vải trắng bịt mắt nàng. Nàng chỉ thấy mí mắt và thái dương nhẹ nhõm, hàng mi không ngừng rung động, không kìm được muốn mở mắt ra.

"Từ từ thôi, đừng vội."

Giọng Thẩm Kính Trần lạnh lẽo như trăng, nhưng ngữ điệu lại vô cùng dịu dàng, mang theo sự an ủi vô bờ. Tiên Dao tim đập nhanh hơn, tự nhủ theo lời y mà từ từ thôi, đừng vội, nhưng cuối cùng vẫn không giữ được, nóng lòng mở mắt ra.

Ánh lửa trước mắt chợt tối sầm, là Thẩm Kính Trần kịp thời dập tắt đèn dầu, để nàng không bị ánh lửa làm chói mắt.

Dù vậy, Tiên Dao vẫn thấy mắt cay xè, ướt đẫm.

Nàng cố gắng mở to mắt, phân biệt mọi thứ trước mắt, từ từ nhìn rõ người mà trước khi hôn mê đã thoáng thấy.

Lần đầu gặp y, nàng chú trọng đến mặt mũi ngũ quan của y nhiều hơn.

Lần thứ hai gặp y, lại bị đôi mắt y hút hết mọi sự chú ý.

Đôi mắt y rất độc đáo.

Đồng tử hơi nâu, đường nét sâu thẳm, ánh mắt như sóng ngầm dưới ánh trăng, dữ dội nhấn chìm người ta, khiến người ta chìm đắm trong đó khó lòng thoát ra.

Đó là một vẻ đẹp mà con người có cảm tính không thể chối từ, lông mày và hàng mi dài chỉ lay động như có như không đã có thể khiến người ta dao động tâm trạng theo sự thay đổi ánh mắt của y.

Rõ ràng y là người ẩn nhẫn, khắc chế, nhưng lại có thể khơi gợi trong lòng người nhìn vào ánh mắt y một ham muốn chiếm hữu mãnh liệt.

Trái tim Tiên Dao đập gấp gáp, cảm xúc giằng xé mà chấn động.

"Có nhìn thấy không?"

Thẩm Kính Trần lặng lẽ nhìn nàng, dưới ánh trăng vẫn không di chuyển, nói: "Sao không nói gì."

Tiên Dao dường như bị giật mình, hoảng hốt nhìn đi nơi khác.

Lớp băng vải chưa được cắt hẳn cứ phất phơ theo cử động của nàng, Thẩm Kính Trần lùi lại một bước để không bị vướng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương