Có Thể Tha Cho Nữ Chính Gốc Một Con Đường Sống Không?

Chương 23

Trước Sau

break

Sự im lặng lan tỏa giữa hai người, thật lâu sau, y mới chậm rãi cất lời: "Có thể nhìn thấy là tốt rồi. Ngươi nên nhắm mắt dưỡng thần nhiều hơn, đừng dùng sức nhìn ngay."

Tiên Dao gật đầu, ngồi cứng đờ tại chỗ, ánh mắt dán chặt vào một góc căn nhà gỗ nhỏ.

Dù trong tưởng tượng nàng đã biết nơi đây có lẽ khá tồi tàn, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, nàng vẫn không khỏi giật mình.

Thẩm Kính Trần khoác trên mình chiếc áo choàng bạc, người như nguyệt thần lạc vào thế gian, tạo nên sự tương phản cực lớn với căn phòng tồi tàn này.

Lửa đã bị y dập tắt, trong phòng chỉ có ánh trăng. Vầng trăng nơi đây đặc biệt sáng, hoặc có lẽ là do người bên cạnh tự thân tỏa ra vầng sáng dịu, Tiên Dao cảm thấy trong phòng còn sáng hơn cả khi đã thắp đèn.

Một lúc sau, nàng từ từ quay đầu lại, thấy Thẩm Kính Trần vẫn ngồi đó, chờ nàng điều chỉnh lại cơ thể.

Hơi thở đã vững vàng, Tiên Dao lặng lẽ nhìn y một lát, bỗng cất lời: "Thẩm tiên sinh thật tuấn tú."

Thẩm Kính Trần ngạc nhiên nhìn nàng, không ngờ nàng có thể thẳng thắn nói ra những lời này.

Nhìn dáng vẻ căng thẳng, bối rối ban nãy của nàng, y còn tưởng nàng sẽ cố hết sức che giấu.

Cô nương nhà người ta đã khen ngợi trắng trợn như vậy, Thẩm Kính Trần cũng không thể không đáp lại. Y dừng lại, nghiêm túc đáp: "Cảm ơn đã khen.”

Tiên Dao lại lắc đầu nói: "Không phải là khen, mà là nói thật."

Nàng có chút hoảng hốt mà chăm chú nhìn y: "Thẩm tiên sinh là người đẹp nhất mà ta từng gặp."

Lời nói này chứa đựng những cảm xúc quá phức tạp.

Không chỉ đơn thuần là khen y đẹp.

Dường như nàng nhìn xuyên qua khuôn mặt y mà thấy được cả nội tâm, ngợi khen y từ phẩm chất đến dung mạo đều "đẹp" không ngoại lệ.

Những kẻ mà nàng từng gặp trước đây rốt cuộc là loại cặn bã gì, mà lại khiến nàng dành một lời đánh giá cao đến thế cho một người mới quen chưa lâu.

Một lúc sau Thẩm Kính Trần mới nói: "Khi ngươi hiểu rõ ta hơn một chút, có lẽ sẽ không còn nghĩ như vậy nữa."

Tiên Dao sững sờ, lại lắc đầu, định phản bác thì bị y nắm lấy dải băng vải đang xõa ra.

"Đừng nhúc nhích."

Y khẽ nhắc nhở, sau khi Tiên Dao ngoan ngoãn không động đậy, y tiếp tục hoàn thành việc của mình.

Lớp vải trắng từng vòng từng vòng được tháo ra khỏi mắt nàng, đầu ngón tay Thẩm Kính Trần ngưng tụ linh lực, cắt đứt một góc, rồi nhét góc còn lại vào khe bên hông lớp vải, như vậy nó sẽ không tiếp tục bung ra, cũng sẽ không lủng lẳng theo nàng như một cái đuôi.

"Được rồi."

Làm xong những việc này, Thẩm Kính Trần đứng dậy, kéo khoảng cách với nàng.

Y quay lưng đi, bước vài bước trở lại bên cạnh bồ đoàn, nghĩ ngợi rồi quay đầu lại nói: "Giờ ngươi có thể nhìn thấy rồi, nếu ngại cô nam quả nữ ở chung một phòng, ta có thể ra ngoài, hoặc là treo một tấm rèm chắn giữa ta và ngươi."

Tiên Dao lập tức nói: "Ta không ngại."

Thẩm Kính Trần mỉm cười: "Vậy thì nghỉ ngơi sớm đi, mai mới có tinh thần đi ngắm cảnh xung quanh."

Tiên Dao gật đầu, ngoan ngoãn nghiêng người nằm đối diện với y.

Vì vừa mới nhìn thấy được, nàng thật sự không nỡ nhắm mắt, căn phòng quá nhỏ, tầm mắt khó mà tránh khỏi Thẩm Kính Trần.

Thẩm Kính Trần cảm nhận được ánh mắt đó, cảm thấy đáng ra mình không nên hỏi nàng có ngại không, mà phải trực tiếp đi ra ngoài hoặc treo một tấm rèm.

Như vậy dù sao cũng tốt hơn là ngồi thiền mà cứ bồn chồn lo lắng, vô cớ không biết tay chân nên đặt ở đâu.

Cũng may thể lực của Tiên Dao chưa hồi phục, sự hưng phấn vì có thể nhìn thấy cũng chẳng kéo dài được bao lâu, chẳng mấy chốc nàng đã vô thức thiếp đi.

Cảm nhận được hơi thở của nàng đã sâu và đều đặn, Thẩm Kính Trần mở mắt ra, mượn ánh trăng đi đến bên nàng, xốc chăn dưới chân lên giúp nàng đắp kín, đắp kín mít, chỉ để lộ mỗi cái đầu.

Đêm nơi sơn cước lạnh lẽo, nàng lại mất hết tu vi, không thể tránh rét, nếu không đắp chăn cẩn thận e rằng sẽ sinh bệnh.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương