Đã nhiều lần mời mà Quân thượng không trở về, những người dưới trướng lại làm phiền nàng ta. Tuy nàng ta đã đến, nhưng sau khi thấy tình hình thì cũng chẳng định làm gì.
"Tả Hộ pháp, chúng ta cũng không phải cố tình quấy rầy Quân thượng, chỉ là người cũng biết đấy, sắp đến kỳ khảo hạch cuối kỳ thứ ba rồi, Quân thượng không về, Hữu Hộ pháp dạy thay cũng không dám tùy tiện ra đề, vậy thì kỳ thi cuối kỳ không phải sẽ bị hoãn lại sao?"
Cuối đông đầu xuân là thời điểm quan trọng nhất của ma giới hiện tại, bởi vì mùa này bọn họ sẽ tổ chức kỳ khảo hạch cuối kỳ long trọng. Thành tích khảo hạch trực tiếp quyết định sự thay đổi chức vụ trong năm mới, và việc có thể thăng giai "giáo trình" tu luyện hay không.
"Tả Hộ pháp, người đã ở thất giai rồi, bọn ta mới tam giai, cũng rất muốn được chiêm ngưỡng bộ pháp điển thất giai do Quân thượng biên soạn!"
Cổ Nhã quay đầu thờ ơ nói: "Các ngươi ở đây nói với ta nhiều như vậy làm gì, Quân thượng ở ngay bên trong, cách có một bức tường thôi, các ngươi tưởng y không nghe thấy à?"
Thương Lộ đang nói cúi đầu xuống nói: "Vậy sao Quân thượng chẳng có chút phản ứng nào? Đây là kỳ khảo hạch quan trọng nhất..."
"Không có phản ứng tức là không muốn về, ý này mà cũng không hiểu được, đời này các ngươi đừng hòng thăng chức."
"Tả Hộ pháp..."
"Câm miệng, không muốn chết thì yên lặng đi."
Trong căn nhà gỗ nhỏ, Thẩm Kính Trần mặt không đổi sắc cắt tóc cho Tiên Dao, cứ như thể y thật sự không biết bên ngoài có chuyện ồn ào gì.
Y ngồi vững như thái sơn, còn chỉ cho Tiên Dao xem: "Dù đối với nữ tử thời nay mà nói, tóc của ngươi sau khi cắt có hơi ngắn, nhưng theo ta thấy vẫn còn dài và bồng bềnh lắm."
Tay Thẩm Kính Trần rất khéo, Tiên Dao ngây người nhìn đôi tay y trắng như tuyết hòa vào mái tóc đen của nàng, giúp nàng cắt đi phần đuôi tóc cháy sém, để lại phần mềm mại nguyên vẹn, nhẹ nhàng thuần thục bện thành một bím tóc.
Đó là kiểu bím tóc mà Tiên Dao chưa từng thấy bao giờ, tóc được chia thành nhiều lọn, sau khi bện xong y còn giúp nàng cài thêm chiếc kẹp tua rua khắc hình phượng hoàng vào đuôi tóc.
Đây là đồ của y, không phải của nàng. Khi nàng đến đây, mọi thứ trên người nàng đều đã bị địa uyên hỏa thiêu rụi.
Tiên Dao hoàn hồn nói: "Thẩm tiên sinh, món đồ này nhìn là biết rất quý giá, ta không thể nhận."
"Đây là đồ dùng của nữ tử, ta giữ cũng chẳng dùng được, ngươi đeo coi như giúp ta giải quyết vấn đề rồi."
Thẩm Kính Trần nói thật lòng, giọng điệu thản nhiên, nét mặt bình thản.
Tiên Dao quay đầu nhìn y, y thuận thế đối diện với nàng. Đối mặt với khuôn mặt đầy vết sẹo kinh khủng của nàng, đôi mắt y vẫn bình thản, không có bất kỳ sự khác biệt nào so với khi đối diện với người bình thường.
"Đây là đồ ta tìm thấy trong một bí cảnh, là đồ của Phượng hoàng thượng cổ. Ta còn chưa nghiên cứu ra nó cất giấu điều gì, nhưng hẳn sẽ có ích cho việc tu hành của ngươi. Hơn nữa, Phượng hoàng đối với ngươi có ý nghĩa sâu sắc, không ai hợp với nó hơn ngươi."
Đồ của Phượng hoàng thượng cổ... Quả nhiên vô cùng quý giá.
Tiên Dao tự nhận mình nợ y quá nhiều, dù thế nào cũng không nên nhận, nhưng khi nghe đến vế sau của y thì không tiếp tục từ chối nữa.
Thẩm tiên sinh nói đúng. Phượng hoàng niết bàn, dục hoả trùng sinh.
Nàng không dám tự nhận mình là Phượng hoàng, nhưng nàng nguyện học theo cốt cách của nó, tái sinh trong lửa.
Thấy Tiên Dao im lặng không từ chối nữa, Thẩm Kính Trần cũng không nói thêm.
Ánh mắt y có vẻ dời đi, nhưng thực ra thỉnh thoảng vẫn sẽ nhìn nàng.
Một lát sau, Thẩm Kính Trần lên tiếng cắt ngang dòng suy tư của Tiên Dao: "Dao Dao đã từng nghĩ, sau khi vết thương ngoài da lành lại thì sẽ tiếp tục tu hành thế nào chưa?"
Muốn thật sự tắm lửa tái sinh thì phải tiếp tục tu hành, nhưng vấn đề trước mắt của Tiên Dao cũng rất thực tế, nàng không thể đi con đường cũ nữa.