Có Thể Tha Cho Nữ Chính Gốc Một Con Đường Sống Không?

Chương 28

Trước Sau

break

Kiếm cốt của nàng đã vỡ nát, linh căn cháy sém, Kim Đan cũng tan tành. Tâm kiếm mà Thục Sơn dạy nàng không thể tu luyện được nữa, những kiếm pháp khác cũng khó mà tiếp tục, ngay cả đạo tâm ban đầu của nàng cũng đã vỡ vụn, không còn hy vọng khôi phục.

Nàng đã không thể trở thành tiểu sư muội Thục Sơn cùng đồng bạn xưng hùng xưng bá khắp thiên hạ nữa.

Điều Thẩm Kính Trần hỏi Tiên Dao chính là điều mà Tiên Dao đang tự hỏi mình, nàng im lặng rất lâu, nói ra một quyết định đã suy nghĩ kỹ lưỡng.

"Con đường trước kia ta không tu được nữa." Nàng khẽ nói: "Ta muốn thử một loại đạo pháp khác. Có thể sẽ rất khó, cũng có thể thất bại, nhưng nếu thành công, sẽ vượt xa trước kia."

Thẩm Kính Trần dựa nghiêng vào tủ, ánh nắng xuyên qua song cửa sổ chiếu lên người y, như trăng khoác ánh ráng chiều, vàng rực và ấm áp.

"Ồ?" Y hứng thú hỏi: "Là đạo pháp gì?"

Kim Tiên Dao ngước mắt nhìn y nói: "Vô Tình Đạo."

Thẩm Kính Trần suýt nữa trượt ngã từ bên tủ.

Cảnh tượng này thật kỳ lạ mà buồn cười , biểu cảm của y càng cổ quái lạ lùng, khiến Tiên Dao vô cùng khó hiểu.

"Thẩm tiên sinh?" Nàng đắn đo nói: "Phản ứng của tiên sinh có phải là thấy ta quá tự phụ..."

Lời chưa dứt đã bị Thẩm Kính Trần giơ tay ngắt lời.

"Không liên quan đến ngươi."

Y đứng thẳng người, đôi mắt đầy sức hút nhìn chăm chú vào nàng, nghiêm túc giải thích phản ứng của mình: "Ngươi chẳng có vấn đề gì cả, phản ứng của ta là vì Vô Tình Đạo mà ngươi muốn tu luyện... Nó có vấn đề rất lớn."

Tiên Dao sững sờ, khó hiểu hỏi: "Vô Tình Đạo có vấn đề? Là vấn đề gì? Ta từng xem qua cổ tịch trong tông môn, Vô Tình Đạo là đạo pháp đỉnh cao, cực kỳ khó tu luyện, nếu có thể tu thành, so với các đạo pháp khác sẽ tiến giai nhanh chóng, không gì lay chuyển được."

"Đó là nói đến khi tu thành. Vấn đề chính là đạo pháp này pháp lực đỉnh cao, nhưng “tỷ lệ tốt nghiệp” cũng rất đỉnh cao."

Tiên Dao cố gắng hiểu từ "tỷ lệ tốt nghiệp", ánh mắt có chút mờ mịt.

Thẩm Kính Trần đi đến bên nàng, nói với giọng chân thành: "Tỷ lệ tốt nghiệp của Vô Tình Đạo không phải là 0% không ai sống sót, mà là 50%."

Tiên Dao đại khái suy nghĩ, đoán ý của 50%: "Một nửa ư? Vậy không phải rất tốt sao?"

"Đúng là một nửa, nhưng không phải là số dương, mà là số âm. Tức là, người tu Vô Tình Đạo, không những không có ai sống sót, mà còn thường có một nửa trong số đó tu luyện rồi đi vào ma đạo."

Thẩm Kính Trần đĩnh đạc đứng bên cạnh nàng, hàng mi rậm khẽ run rẩy, đôi môi mỏng khẽ mím: "Nếu ngươi nhất quyết muốn tu Vô Tình Đạo, vậy ta khuyên ngươi nên bỏ qua khúc dạo đầu, tiết kiệm thời gian, đi thẳng vào vấn đề."

Tiên Dao khó hiểu nghiêng đầu.

Thẩm Kính Trần: "Nhìn thẳng vào ta."

Tiên Dao mở to mắt nhìn y.

Thẩm Kính Trần từng chữ từng chữ nói: "Hãy tu ma đi."

Nhập ma môn của ta, nàng sẽ sống thôi, ta đảm bảo không ai sống lâu hơn nàng được đâu!

Đôi mắt Thẩm Kính Trần khẽ sáng lên, sau mấy ngày ở cùng nhau, lần đầu tiên Tiên Dao nhận ra cảm xúc của y lại kích động rõ rệt đến vậy.

Tiên Dao cảm thấy hoặc là nàng điên rồi, hoặc là Thẩm Kính Trần điên rồi.

Là một tu sĩ chính đạo, một đệ tử Thục Sơn bị những tư tưởng cố hữu gò bó suốt mười mấy năm, nàng khó mà tưởng tượng được có người lại có thể bình thản mà vô cùng chân thành khuyên nàng tu ma.

Thẩm Kính Trần nghiêm túc.

Nhìn vào đôi mắt phản chiếu khuôn mặt mình của y, Tiên Dao vô cùng chắc chắn điều này. Nàng khẽ mở môi, không đồng ý, nhưng cũng không lập tức từ chối.

Sau khi chết một lần, dường như cũng chẳng có chuyện gì mà nàng không thể thử nữa.

Nàng đã không còn thân phận trước kia, không còn là đệ tử Thục Sơn. Dù Thục Sơn có mời nàng quay về, nàng cũng tuyệt đối không trở lại.

Vậy có nên bái nhập tông môn khác không?

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương