Giới tu tiên hiện tại đều lấy Thục Sơn làm chủ, dù có những môn phái ẩn dật không nghe theo Thục Sơn, cũng sẽ chẳng thèm để mắt đến người đã bị hủy hoại linh căn như Tiên Dao.
Tiên Dao chưa từng nghĩ đến việc tu ma, nhưng qua lời gợi ý của Thẩm tiên sinh, nàng không kìm được mà suy nghĩ theo hướng đó. Dường như cuối cùng, đây lại trở thành lựa chọn tốt nhất cho nàng.
Nhưng mà...
"Ta từng gặp rất nhiều ma tu."
Tiên Dao gian nan mở lời: "Bọn họ thích giết chóc tàn nhẫn, tay vấy đầy máu tươi. có lẽ Thẩm tiên sinh muốn chỉ cho ta một con đường sáng, nhưng chuyện như vậy ta không làm được."
"Ta không thể dùng linh hồn của người khác để tu hành, dù nó có thể giúp ta tiến giai nhanh chóng cũng không thể làm được."
Thẩm Kính Trần bình tĩnh nghe nàng nói xong, bàn tay như thanh ngọc giơ lên, nhẹ nhàng vỗ vào đầu nàng, mang theo ý an ủi, có cảm giác như sự che chở và khoan dung của một người bề trên.
"Khi ta khuyên ngươi, ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc ngươi sẽ kịch liệt phản đối, thậm chí nổi giận." Thẩm Kính Trần khẽ nói: "Bởi vì phương thức tu hành trước đây của ma giới quả thực có nhiều khuyết điểm, đến cả ta cũng không thể chấp nhận được."
Tiên Dao chú ý đến y đã dùng từ "trước đây".
Nàng khẽ ngước mắt, chờ đợi lời tiếp theo của y, Thẩm Kính Trần vốn còn nghĩ mình phải nhân nhượng thân phận tu sĩ chính đạo trước kia của nàng, dùng từ ngữ trung hòa hơn, chậm rãi giải thích, cho nàng một quá trình tiếp nhận.
Nhưng nhìn vào đôi mắt như có thể bao dung tất cả về y của nàng, y khẽ mấp máy môi, nói thẳng: "Ma tu sớm đã thay đổi phương thức tu hành, những ma tộc tay vấy đầy máu tươi trước kia cũng đã được “tẩy sạch”, đày đến Đại Hoang rồi."
"Đại Hoang."
Tiên Dao biết nơi này. Đó là nơi nguy hiểm nhất của cả ma giới, cách thế giới bên ngoài bằng một cánh cổng, bên trong có vô số ma thú quái dị.
Bước vào Đại Hoang, dù là nhân tộc hay ma tộc đều lành ít dữ nhiều, thập tử vô sinh.
Ma tộc tay vấy máu đều bị đưa vào Đại Hoang, chẳng phải tương đương với việc giết bọn họ sao?
Ma Quân lại dung thứ cho chuyện này xảy ra ư? Không đúng, nếu không phải Ma Quân ra lệnh, ai lại làm ra chuyện như vậy?
Ma Quân... Thẩm Kính Trần.
Tiên Dao không khỏi có chút kích động khi nghĩ đến người này, trong đầu không ngừng hiện ra cảnh tượng mẫu thân bị y tàn nhẫn sát hại.
Thật đáng tiếc là y đã giúp Bạch Tuyết Tích loại bỏ cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, thế mà lại chẳng nhận được sắc mặt dễ chịu nào từ nàng ta.
Với tư cách là một tu sĩ chính đạo, Bạch Tuyết Tích đã dùng lời lẽ chính nghĩa chỉ trích y một trận, ra tay với y ngay trước mặt Sở Thiên Độ, đòi lại công bằng cho "đích mẫu" của nàng ta.
Ai thấy mà không khen Bạch Tuyết Tích một tiếng thấu tình đạt lý?
Sẽ chẳng ai hiểu lầm Ma quân làm việc đó là do nàng ta bày mưu tính kế.
Thực ra Tiên Dao cũng không thấy Bạch Tuyết Tích thẳng thừng ra lệnh cho Ma quân làm vậy, nhưng mỗi lần nàng ta lén lút gặp Thẩm Kính Trần thì đều lộ ra vẻ phiền não vì mẫu thân của Tiên Dao. Nhiều lần như vậy, một Ma quân vốn dĩ tâm trí không ổn định, ngươi nghĩ y sẽ làm gì? Thẩm Kính Trần ra tay giết người hoàn toàn là chuyện có thể đoán trước.
Tiên Dao bỗng nhiên không còn phân vân chuyện tu ma nữa. Lần này nàng có thể sống lại, nguyện vọng lớn nhất chính là có thể bảo vệ mẫu thân, không để người bị tổn thương.
Nàng có tay có chân, ân oán của mình tự mình giải quyết.
Thường nói biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng. Trước tiên cứ vào Ma giới, có lẽ có thể gặp được bản nhân Ma quân, loại bỏ khả năng mẫu thân gặp nạn từ tận gốc rễ, cớ gì lại không làm?
Thẩm Kính Trần đang định nói thêm với nàng về tình trạng hiện tại của Ma giới, bàn tay buông thõng bên hông bỗng bị nắm lấy.
"Ta đồng ý tu ma."