Có Thể Tha Cho Nữ Chính Gốc Một Con Đường Sống Không?

Chương 31

Trước Sau

break

Thẩm Kính Trần hy vọng có một học trò đáng tin cậy có thể kế thừa y, dù ở thời đại nào.

Y nhất định phải quay về hiện đại. Y không có bất kỳ lưu luyến nào đối với thế giới này, cũng không muốn xen vào bất kỳ cốt truyện gốc nào.

Y cũng không có hứng thú với tình yêu nam nữ, không thể mù quáng theo đuổi nữ chính xuyên sách, cũng không định vì mù quáng theo đuổi mà đi tổn thương bất kỳ ai.

Cứu Tiên Dao là ngoài ý muốn. Dự định đợi nàng khá hơn một chút sẽ đưa nàng về ma giới cũng là thấy hoàn cảnh của nàng không tốt.

Tất cả những tiền đề này, đều được xây dựng trên việc chuyện của Tiên Dao không có bất kỳ mối liên hệ nào với cốt truyện gốc.

Trước đây y nghĩ, dù nàng có liên quan đến cốt truyện gốc, cũng chỉ là một vai phụ nhỏ không quan trọng, không xuất hiện cũng không ảnh hưởng gì. Nhưng giờ đây, y bỗng có những suy đoán khác.

Mấy ngày nay giúp nàng chữa thương, càng tìm hiểu sâu về cơ thể nàng, y càng phát hiện ra nhiều điều phi thường.

Trong cơ thể nàng hình như có kiếm cốt, trái ngược với công pháp của y, việc chữa thương cần phải đặc biệt cẩn thận.

Kiếm cốt trời sinh... Trong truyện gốc có ai là người có kiếm cốt trời sinh?

Thẩm Kính Trần một ngày không trở về, khi lần nữa bước vào phòng, vẫn chưa thực sự nhớ ra những chi tiết này.

Y đọc sách quá nhanh, quá không cẩn thận rồi.

Khoảnh khắc cánh cửa được đẩy ra, Thẩm Kính Trần đã nhìn thấy Tiên Dao vẫn ngồi trên ghế, nàng giữ nguyên tư thế khi y rời đi, không có chút thay đổi nào.

Thẩm Kính Trần sững sờ, lập tức bước tới bế nàng lên giường, tự trách: "Xin lỗi, ta đi ra ngoài suy nghĩ một chút, nhất thời quên thời gian, không chăm sóc tốt cho ngươi."

Đối với một bệnh nhân không tiện hành động, y quả thực đã rời đi quá lâu, cực kỳ không nên.

Y ngay lập tức nói: "Đói chưa? Có muốn ăn chút gì không? Hình như ngươi không thích cá nướng, lần trước chẳng ăn được bao nhiêu. Hay là ngươi nói cho ta biết thích ăn gì, ta sẽ chuẩn bị cho ngươi."

Dừng lại một chút, y hắng giọng nói: "... Có muốn đi vệ sinh trước không?"

Tiên Dao tạm thời mất tu vi, không có chút linh lực nào, phản ứng đi kèm của việc không thể tích cốc chính là, có những nhu cầu sinh lý giống hệt người phàm.

Trước đây không ăn uống thì không thể hiện rõ, giờ thì...

"... Không, không cần." Nàng khôi phục lại tinh thân từ trong ngơ ngác, bối rối lùi lại một chút, kéo chăn lên che kín mình.

Thẩm Kính Trần đứng bên giường, cúi đầu nhìn dáng vẻ nàng cúi đầu im lặng. Hẳn là nàng không muốn để lộ sự bối rối và đáng thương của mình, cố gắng gồng mình, nhưng sự gồng mình này lại càng khiến người ta không thể không thấy đau lòng cho nàng.

"Ngươi thực sự muốn tu ma, ta có thể dạy ngươi, không cần phải bỏ gần tìm xa đi tìm người khác đâu."

Y đột nhiên mở lời, hàm ý trong lời nói khiến Tiên Dao ngẩng phắt đầu lên.

Bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Kính Trần khoác áo choàng bạc, tóc đen bay phấp phới nói: "Ta chính là ma tu."

Tiên Dao đắp chăn co ro trong góc, ngây người nhìn khuôn mặt tuấn tú, nghiêm chỉnh đến từng chi tiết của Thẩm Kính Trần dưới ánh sáng mờ ảo.

Vẻ lạnh lùng không gợn sóng của y còn giống với bức họa sư tổ mà nàng từng thấy ở Tổ sư điện Thục Sơn hơn cả Sở Thiên Độ.

Rõ ràng vẫn là mùa thu, nhưng núi Tu Di bỗng nhiên đổ tuyết lớn, hoa tuyết từ ngoài cửa sổ hé mở bay vào, hòa quyện với những đóa sen thanh nhã trên người y, khiến Tiên Dao cảm thấy nếu y thực sự là ma tu, thì cũng là một loại tồn tại như Tuyết ma tinh linh.

Sạch sẽ thuần khiết, ngây thơ vô tội.

Tiên Dao đột nhiên lắc đầu, vội vàng dời mắt đi.

Tự hỏi lòng, Tuyết ma thì không phải ma nữa sao? Sẽ không giết người, không mê hoặc lòng người sao?

Vẫn sẽ làm thôi.

Sư tôn luôn nói nhân tu và ma tu không đội trời chung, ma tộc đều là những kẻ xấu xí, khát máu, tàn nhẫn, cố chấp.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương