Nhưng Thẩm tiên sinh lại không phải như vậy.
Độ tin cậy khi nói y là ma tu, thậm chí còn khó chấp nhận hơn cả việc nói sư tôn là ma tu đối với Tiên Dao.
Thẩm tiên sinh đối với một người xa lạ không quen biết, thân phận không rõ ràng còn có thể giúp đỡ hết mình không cầu báo đáp, một người như vậy sao có thể là ma tu?
Trong mắt Tiên Dao có sự hoang mang thật sự, nhưng cũng không hoang mang quá lâu.
Thế sự vô thường, ngay cả người thân bằng hữu ngày đêm bên nàng cũng có thể trong vài tháng đã hoàn toàn thay đổi, huống hồ là ma tu.
Nàng tu hành hơn mười năm, số ma tộc thật sự tiếp xúc không nhiều. Trước đây những nơi quá nguy hiểm sư môn không yên tâm cho nàng đi, sau này họ mặc kệ nàng đi đâu, nàng chưa đi được mấy lần thì đã chết.
Hiểu biết của nàng về ma giới đều đến từ lời kể của sư tôn và miêu tả trong sách, chứ không phải tận mắt thấy.
Đã đến lúc tận mắt đi xem rốt cuộc đó là nơi thế nào, những con người ở đó ra sao.
"Nếu Thẩm tiên sinh không chê." Tiên Dao tìm lại được giọng nói của mình, nghiêm túc nói: "Ta nguyện đi theo Thẩm tiên sinh tu hành."
Có thể chữa lành vết thương địa uyên hỏa, đủ để thấy tu vi của Thẩm tiên sinh phi phàm. Nếu y thật sự là ma tu, địa vị chắc chắn không thấp.
Đi theo y chắc chắn sẽ có cơ hội gặp được Ma quân.
Tim Tiên Dao đập nhanh hơn một chút, nàng muốn nhanh chóng nhận được câu trả lời khẳng định từ Thẩm tiên sinh.
Hình như nàng thấy y mở miệng, nhưng không nghe được y nói gì, tiếng ù tai dữ dội khiến nàng mất đi thính giác trong chốc lát, cả người chao đảo, hồn phách không ổn, nhanh chóng ngất đi.
Khoảnh khắc mất ý thức, nàng ngã vào vòng tay đã có chút quen thuộc, trong hơi thở thoang thoảng mùi hạnh hương, bỗng nảy ra một suy nghĩ thật hoang đường... Muốn ăn hạnh quá.
Thẩm Kính Trần ôm Tiên Dao ngã xuống chiếc giường hẹp, cơ thể nàng vô thức co rút giãy giụa, gương mặt nàng trong sự hỗn loạn dán lên cổ y. Y cảm nhận được cảm giác thô ráp ẩm ướt, tưởng rằng vết thương trên mặt nàng rách ra đang chảy máu, cúi đầu kiểm tra thì phát hiện...
Đôi môi mềm mại của nàng lướt qua yết hầu y, để lại một chút ẩm ướt.
Thẩm Kính Trần im lặng một lúc, ôm cơ thể cuối cùng đã bình ổn lại của nàng ngồi thẳng.
Vạt áo hai người giao nhau, tóc đan xen quấn lấy. Y vẫn mặt không đổi sắc, hệt như một tín đồ đang ngồi thiền trước Phật.
Thẩm Kính Trần khép hai ngón tay lại, nghiêm túc đặt lên giữa trán Tiên Dao, chẳng mấy chốc đã thăm dò được chuyện gì đang xảy ra với nàng.
Có người đang thi triển thuật chiêu hồn, muốn triệu hồi hồn phách của nàng.
Người này tu vi cực cao, tâm ý kiên định, vì vậy dù Tiên Dao không chết, hồn phách cũng bị gọi đi, khó mà giữ lại được.
Thật là hồ đồ.
Người sống mà sinh hồn chạy mất, chẳng phải sẽ lại chết một lần nữa sao?
Cho dù nàng đã không còn sống, đã chết rồi, triệu hồn một cách cưỡng chế như thế không phải là làm nhiễu loạn luân hồi, khiến nàng không thể yên giấc ngàn thu sao?
Thẩm Kính Trần không hề do dự, trán y chạm vào trán Tiên Dao, trong khoảnh khắc, một luồng sáng bạc bùng lên, hồn phách bị tách ra một nửa của Tiên Dao đột ngột trở về. Ở hậu sơn của Thục Sơn Kiếm Phái cách đó ngàn dặm, Sở Thiên Độ đang thi pháp với ngọn đèn hồn cửu chuyển liên hoa bỗng phun ra một ngụm máu.
"Sư tổ!"
Bạch Tuyết Tích ngoài cửa nghe thấy động tĩnh không ổn trong phòng, bất chấp lời Sở Thiên Độ dặn không được quấy rầy, lập tức xông vào.
Nàng ta vừa nhìn đã thấy Sở Thiên Độ suy yếu ngã trên giường. Dù như vậy vẫn không buông ngọn đèn hồn đã tắt mấy ngày, tay nắm chặt, ánh mắt cũng không thể rời đi.
Trước đây người ta vẫn nói, người sống không thể tranh giành với người chết, Bạch Tuyết Tích không tin, cũng sẽ không để chuyện như vậy xảy ra.