Có Thể Tha Cho Nữ Chính Gốc Một Con Đường Sống Không?

Chương 33

Trước Sau

break

Lần này nàng ta đến đây nhất định phải làm được điều gì đó. Sở Thiên Độ là cường giả nàng ta chọn, là bàn đạp để nàng ta leo lên đỉnh cao, không thể có bất kỳ sai sót nào.

"Sư tổ."

Vẻ mặt Bạch Tuyết Tích lo lắng lại gần, căng thẳng ôm lấy Sở Thiên Độ, nước mắt lưng tròng nói: "Sư tổ, tam sư tỷ đã chết rồi, người nên đối mặt với sự thật, đừng mãi chìm đắm trong quá khứ nữa, giới tu tiên và Thục Sơn cần người, ta..."

Ta cũng cần người.

Lời còn lại chưa nói hết, tàng ta dùng đôi mắt đẫm lệ bày tỏ.

Sở Thiên Độ là một nam nhân ưu tú không nghi ngờ. Dung mạo, tu vi và thân phận đều không thể chê vào đâu được.

Bạch Tuyết Tích chọn hắn ta, dù có hoài bão lớn hơn, nhưng trong lòng cũng có tình cảm với hắn ta.

Vậy nên những cảm xúc chân thật bộc lộ ra vào những thời khắc như thế này càng thêm tự nhiên.

Thật không may, nàng ta đã uốn éo đưa tình mà người lại là kẻ mù. Sở Thiên Độ bị đèn hồn phản phệ nên thực sự rất yếu, không chống cự được bao lâu thì ngất đi. Trước khi ngất vẫn lẩm bẩm.

Bạch Tuyết Tích không khỏi lại gần, nghe được vài từ chói tai bên môi hắn ta.

"Tiên Dao, còn sống."

Sống ư?

Kim Tiên Dao vẫn còn sống?

Không thể nào, đó là địa uyên hỏa, không ai có thể sống sót trong địa uyên hỏa.

Bạch Tuyết Tích sững sờ, tiện tay giúp Sở Thiên Độ chỉnh lại y phục, để hắn ta nằm thoải mái hơn.

Sau đó nàng ta định lấy ngọn đèn hồn khỏi tay hắn ta để tìm hiểu rõ ngọn ngành, nhưng dùng sức thế nào cũng không giật được.

Cuối cùng nàng ta đành dứt khoát bỏ cuộc, để ngay trong tay hắn ta mà nhìn, nhưng nhìn tới nhìn lui cũng không thấy bất kỳ khả năng nào cho thấy Kim Tiên Dao còn sống.

E rằng chỉ là Sở Thiên Độ không thể chấp nhận sự thật mà tự an ủi.

Dù sao cũng là nam chính của truyện, nếu hắn ta dễ dàng từ bỏ và quên đi nữ chính đã định, Bạch Tuyết Tích cũng sẽ coi thường hắn ta.

Nàng ta từ từ đứng dậy, từ trên cao nhìn nam nhân đang bất tỉnh một hồi, rồi mới gửi truyền âm phù mời trưởng lão đến giúp hắn ta chữa thương.

Trong lúc chờ trưởng lão đến, nàng ta hết mực dịu dàng chăm sóc hắn ta, trong lòng vừa không tin, cũng không suy nghĩ nhiều về chuyện Tiên Dao còn sống.

Khi đó tình thế cấp bách, không cho phép nàng ta nói nhiều, ra tay với Tiên Dao là bất đắc dĩ. Đối phương lại tái phát bệnh thánh mẫu, người khác sẽ chiều theo nàng, nhưng nàng ta thì không. Vì để nhiều người hơn có thể sống sót, nàng ta đã cố hết sức, dốc toàn lực rồi. Nàng ta tự thấy mình không có gì phải hổ thẹn.

Nếu tam sư tỷ thật sự có thể hồi hồn nhờ sự cố chấp của sư tổ, đó cũng là chuyện tốt. Nàng ta có thể nói lời xin lỗi với nàng. Nếu nàng có tâm sự gì chưa hoàn thành, nàng ta cũng sẵn lòng giúp một tay. Dù sao cái chết của nàng là do nàng ta mà ra, nàng ta sẵn lòng đền bù, chỉ xin nàng hãy yên nghỉ.

Trong cơn mơ màng, Tiên Dao dường như nghe thấy ai đó bảo nàng hãy yên nghỉ.

Nàng lại chết rồi sao?

Không được, vừa mới có chút khởi sắc, sao có thể chết đi như vậy?

Nàng cố gắng mở mắt, muốn lại được nhìn thấy căn nhà gỗ nhỏ nơi mình đã ở vài ngày và Thẩm tiên sinh luôn ở bên, nhưng khi tầm nhìn trở nên rõ ràng, mọi thứ đều đã thay đổi.

Nàng khó nhọc ngồi dậy, phát hiện toàn bộ băng vải trên người đã được tháo ra, trên người thay một bộ váy trắng như tuyết, tà váy và tay áo thêu những đóa sen tinh xảo, giống hệt với những gì nàng đã thấy trên người Thẩm tiên sinh.

Tuy rằng người không ở đây, nhưng hoa thì có.

Không hiểu sao Tiên Dao lại thấy an lòng. Ánh mắt nhanh chóng đảo một vòng, thấy đồ vật xung quanh đã thay đổi, không còn sự đơn sơ mộc mạc của căn nhà gỗ. Đây là một cung điện, mọi nơi đều lộng lẫy tinh xảo, lụa mỏng bay lượn, không khí trong lành. Y phục đang mặc trên người cũng rất mềm mại, không gây kích ứng cho làn da dễ vỡ như lưu ly của nàng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương