Nàng vội vàng đứng dậy, bím tóc trên vai lay động, tua rua của chiếc kẹp phượng hoàng lọt vào tầm mắt, Tiên Dao từ từ bình tĩnh lại.
Bím tóc là kiểu bện độc đáo của Thẩm tiên sinh, chắc chắn là y đã chải lại cho nàng.
Nơi này tuy xa lạ, nhưng hẳn là nơi Thẩm tiên sinh quen thuộc, vậy thì không cần lo lắng.
Vừa nghĩ đến đây, ngoài cửa điện truyền đến tiếng động. Tiên Dao ngước mắt nhìn, thần phủ nàng chấn động, hồn phách bị tổn thương, đầu óc choáng váng.
Nhưng khi nàng thấy thanh niên vén lớp lụa mỏng từ từ bước vào, lập tức cảm thấy như dưới suối xuân gột rửa, mọi mệt mỏi đều tan biến.
Thẩm tiên sinh đã thay y phục, nhưng vẫn là một thân áo trắng, vài lớp lụa mỏng bao bọc dáng người cao ráo thon dài của y. Ánh sáng từ những viên minh châu chiếu lên khuôn mặt y lạnh lùng, từ xa nàng vẫn có thể thấy rõ hàng mi dài rậm của y khẽ rung động.
Tiên Dao không kìm được đưa tay về phía y. Y thấy nàng từ xa lập tức tăng tốc bước đi, như an ủi một đứa trẻ, nhanh chóng đến trước mặt nàng, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang không biết đặt vào đâu của nàng.
"Tỉnh rồi, đầu còn đau không?"
Tiên Dao nhìn khuôn mặt y. Y thích chải toàn bộ tóc mái lên, trông rất nghiêm chỉnh, đoan trang mà tuấn tú.
Nàng lắc đầu, bàn tay vô thức đan chặt vào tay y. Y dường như thoáng liếc nhìn, có chút chần chừ, nhưng vì nàng là người bệnh, mới đến một nơi xa lạ trong lòng bất an, nên y không tàn nhẫn buông ra.
"Không đau là tốt rồi, nghỉ ngơi vài ngày nữa sẽ khỏe."
Thẩm Kính Trần không có ý giấu nàng, ngay lập tức nói cho nàng: "Lần này thần hồn của ngươi bị tổn thương mà ngất đi, là vì có người đang cưỡng ép triệu hồi hồn phách của ngươi."
"Có người dù có phải làm nhiễu loạn luân hồi, khiến ngươi không thể yên nghỉ, cũng muốn gặp ngươi lần cuối."
Thẩm Kính Trần lặng lẽ nhìn nàng: "Người này là ai, và người đó sau này liệu có còn làm những chuyện như vậy nữa không, ngươi có manh mối gì không?"
Y như vô tình vừa nói vừa từ từ rút tay ra. Tiên Dao vì ý tứ sâu xa trong lời nói của y nên không nhận ra động tác nhỏ này.
Thẩm Kính Trần hoạt động những ngón tay đã cứng đờ, từ từ nói: "Tình trạng của ngươi không tốt, nếu người này đến thêm một lần nữa, ta cũng không dám đảm bảo ngươi còn có thể toàn vẹn."
Tiên Dao gần như ngay lập tức nghĩ đến người có thể làm được điều này là ai, nhưng lại thấy đối phương không đến mức đó.
Theo cách nhìn của người Thục Sơn, nàng đã chết rồi, còn có gì mà một hai phải gặp lần cuối nữa sao?
Chẳng lẽ là sợ oan hồn của nàng không siêu thoát, lại đến quấy rầy bọn họ, nên muốn giải tán cả hồn phách của nàng ư?
Tiên Dao mấp máy môi, khẽ nói: "Có lẽ là không muốn ta toàn vẹn nên mới làm như vậy."
Nàng thành thật với y, nàng cũng không giấu giếm cảm xúc trong lòng mình, nói đúng sự thật: "Có lẽ là sợ ta chết làm quỷ cũng không yên, nên muốn “siêu độ” ta một cách triệt để."
Siêu độ người sống, thật trái với lẽ trời, chẳng trách Tiên Dao lại bị thương thành thế này.
Nghĩ đến việc người trước mặt lại cứu mình một lần nữa, trong lòng Tiên Dao không khỏi khó xử.
Ơn cứu mạng lớn hơn trời, một lần đã không biết lấy gì báo đáp, giờ là hai lần. Trước đây nàng còn tin tưởng rằng mình có thể báo ơn, giờ đây lại bắt đầu tự nghi ngờ, bản thân mình thật sự có gì để báo đáp cho y sao?
Sắc đẹp... Y nhìn mình đã đủ rồi, nàng bây giờ cũng chẳng có sắc để cho nữa.
Linh thạch tài bảo, nhìn cảnh vật xung quanh, y cũng không thiếu.
Còn có thể cho y cái gì nữa?
Thẩm Kính Trần thấy rõ sự bối rối trên khuôn mặt nàng, còn tưởng nàng đang phiền não chuyện bị người khác siêu độ.
Y bấm đốt tay tính toán thời gian, cảm thấy không thể cứ thế này mãi.
"Đây là cung Trường An, nơi ở của ta."