Có Thể Tha Cho Nữ Chính Gốc Một Con Đường Sống Không?

Chương 45

Trước Sau

break

Trong ngọc bội, nữ nhi bà ấy đã nói với bà ấy như vậy.

Thanh Chấp Tố hoàn toàn im lặng.

Ở một phía khác, trong phòng thí nghiệm của cung Trường An, sau khi đã hoàn toàn hiểu rõ nguyên lý hoạt động nơi đây, Tiên Dao lập tức gửi một lời truyền âm bí mật cho mẫu thân.

Khi rời nhà bái sư, mẫu thân đã đặc biệt dạy nàng bí pháp truyền âm, là phương pháp độc quyền của Thanh gia, người ngoài tuyệt đối không thể giải mã.

Trước đây nàng không có linh lực, tình trạng rất tệ, không thể gửi tin báo bình an cho mẫu thân.

Đáng lẽ có thể nhờ Thẩm tiên sinh giúp đỡ, nhưng vì là chuyện liên quan đến thân phận thật sự của mẫu thân và mình. Khi đó Tiên Dao còn chưa nghĩ kỹ có nên thẳng thắn hay không, sợ bị lừa gạt rồi liên lụy đến mẫu thân, cũng sợ sau khi thẳng thắn sẽ bị vứt bỏ, mất đi cơ hội sống sót.

Chần chừ đến tận giờ mới đích thân báo bình an cho mẫu thân cũng không phải quá muộn.

Ma Quân ra tay với mẫu thân khá muộn, theo tiến độ trong thoại bản, hiện tại Bạch Tuyết Tích còn chưa quen biết Ma quân.

Mọi chuyện vẫn còn kịp.

Để mẫu thân biết nàng còn sống, bà ấy sẽ không trực tiếp đối đầu với Bạch Tuyết Tích, có thể bàn bạc kỹ hơn.

Nàng ở ma giới cũng có thể triệt để cắt đứt nguy cơ từ Ma quân.

Không có sự sắp xếp nào tốt hơn thế này nữa.

Tiên Dao nhìn ánh sáng linh lực trước mắt dần tiêu tan, rất nhanh sau đó lại thấy phản hồi của mẫu thân dành cho nàng.

“Mẫu thân rất nhớ con.”

Mẫu thân không hỏi gì cả, xưa nay bà ấy vốn nghiêm túc, đoan trang, không giỏi biểu lộ tình cảm, vậy mà lại nói thẳng ra nỗi nhớ của mình.

Nước mắt Tiên Dao chợt rơi xuống, ngây người nhìn năm chữ này tiêu tan trong trận pháp. Trong lòng biết mình không nên khóc, để Thẩm tiên sinh nhìn thấy không sẽ khỏi lo lắng hoặc nghi ngờ, nhưng không hiểu vì sao, nước mắt cứ thế tuôn ra không tài nào ngăn lại được.

Một chiếc khăn tay được đưa tới, màu trắng tinh khiết, chỉ thêu một quả hạnh tròn tròn ở góc khăn.

Tiên Dao thấy vậy sững sờ, run rẩy tay đón lấy, cười mà lại rơi lệ nhìn Thẩm Kính Trần.

Nàng khẽ mím môi, nghẹn ngào nói: "Thẩm tiên sinh, ta có một việc cầu xin không phải phép..."

"Xin hỏi cung Trường An có hạnh để ăn không?"

"Ta rất muốn ăn hạnh."

Ta cũng rất nhớ mẫu thân.

Tiên Dao nhất thời cảm xúc dâng trào, nói ra một câu muốn ăn hạnh, Thẩm Kính Trần lộ vẻ ngạc nhiên, dù không phủ nhận nhưng cũng không đồng ý ngay.

Y lặng lẽ bước ra khỏi phòng thí nghiệm, Tiên Dao không dám nấn ná, đi theo y ra ngoài, nghĩ rằng việc tu hành hôm nay hẳn đã kết thúc.

Sau khi trở về nàng sẽ phải hồi tưởng thật kỹ những thu hoạch ở đây. Đợi khi mẫu thân đã tạm thời ổn định, nàng có thể chuyên tâm xử lý việc của mình.

Tiên Dao từng bước đi theo sau Thẩm Kính Trần, nhìn chiếc áo choàng bạc của y bay lượn, cảm thấy mình hệt như một đứa trẻ chập chững biết đi, loạng choạng, vô thức bắt chước bước chân y.

Đi được một đoạn đường rất dài, nàng mới sực tỉnh nhận ra họ đã rời khỏi cung Trường An. Cánh cổng chính của cung Trường An lộng lẫy, uy nghiêm, cổ kính. Tiên Dao đi ra từ bên trong, ngước nhìn ngọn núi cao với ánh sáng và mây trôi, chỉ cảm thấy thiên phủ tiên cung thật sự cũng chỉ có dáng vẻ như vậy.

"Thẩm tiên sinh." Vừa bước xuống bậc thang, nàng vừa hỏi: "Đây là đi đâu vậy?"

Nàng sống trong cung Trường An. Y không đưa nàng trở về, sao lại còn đi ra ngoài?

Thẩm Kính Trần không quay đầu lại nói: "Cứ đi theo là được."

Giọng nói lạnh lẽo của y khiến sương đọng trên mái hiên rơi xuống. Bên ngoài cung Trường An khí hậu ấm áp ẩm ướt, ánh nắng chiếu lên bộ y phục bạc của y thành màu lam. Những tinh linh trong núi ẩn mình giữa những bụi linh thảo xung quanh, thỉnh thoảng bay vòng quanh Tiên Dao, nhưng không dám đến gần Thẩm Kính Trần quá ba thước.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương