Có Thể Tha Cho Nữ Chính Gốc Một Con Đường Sống Không?

Chương 46

Trước Sau

break

"Mệt không?" Thẩm Kính Trần bỗng nhiên hỏi, Tiên Dao hoàn hồn nói: "Không mệt."

"Nếu không mệt thì đi nhanh hơn chút." Y ngước nhìn sắc trời: "Nơi này ban ngày còn tạm được, trời tối rồi có chút đáng sợ, ngươi mới đến chưa lâu, e rằng sẽ không quen."

Tiên Dao nghe vậy bèn bước nhanh hơn, từ đi theo sau chuyển thành đi song song với y.

Hai người đi rất gần, tay áo thỉnh thoảng lại chạm vào nhau. Khi Tiên Dao cúi đầu phát hiện ra cảnh này, căng thẳng nắm chặt lấy tay áo rộng, cố gắng không chạm vào y.

Nàng lén lút liếc nhìn khuôn mặt nghiêng của Thẩm Kính Trần, thấy y dường như không phát hiện ra, nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Không biết bọn họ đi đâu, nhưng cảnh đẹp trên đường đi thật sự rất tuyệt, đẹp hơn không biết bao nhiêu lần so với Thục Sơn đường xá hiểm trở, chủ trương khổ luyện.

Khi đi qua một cây cầu mây, mặt cầu trong suốt như gương, Tiên Dao thấy được khuôn mặt đầy sẹo của mình phản chiếu trong đó. Nàng chợt dừng bước, vội vàng nhìn quanh, may mắn là suốt dọc đường này không gặp ai, không dọa sợ người khác.

Là nữ tử, có lẽ hiếm có ai không để ý đến dung nhan của mình. Trước đây Tiên Dao là một cô nương cực kỳ xinh đẹp, lẽ ra càng không thể chấp nhận sự thay đổi nhan sắc này.

Dù có thể tự an ủi rằng mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp, nhưng đó cũng chỉ là an ủi mà thôi.

Vết thương do địa uyên hỏa để lại có thể lành lại đã là rất tốt rồi, còn việc có thể xóa hết sẹo hay không, nàng không dám hy vọng xa vời.

Trong lòng nàng đã sớm chuẩn bị cho việc sẽ xấu cả đời, nếu nói đến tâm trạng, buồn bã dĩ nhiên có, nhưng cũng không đến mức không thể chấp nhận được.

Từ đầu đến cuối, nguyện vọng duy nhất của nàng chỉ là được sống sót.

Chỉ cần có thể sống sót, sống thế nào cũng được.

Dung mạo là thứ ngoài thân, trước đây xinh đẹp nàng không bận tâm đến xấu đẹp, bây giờ xấu xí cũng sẽ không vì thế mà tự nghi ngờ bản thân.

Chỉ là nàng vài lần liếc nhìn hình ảnh phản chiếu của mình, vẫn bị Thẩm Kính Trần quay lại phát hiện.

Y dừng bước, nói: "Đến rồi."

Tiên Dao nhìn về phía sau y, ở cuối cầu mây thấy một cây hạnh khổng lồ. Những quả hạnh trĩu nặng treo trên cây, phảng phất màu yên chi và hương hạnh, khiến nàng khô cả cổ họng.

Thẩm Kính Trần giơ tay, một luồng sáng bạc hái vài quả hạnh vào tay y, y cẩn thận chọn một quả lớn nhất, đẹp nhất đưa cho Tiên Dao.

"Ta đặc tiến cải tạo cây hạnh này, sau khi ra quả rất to và mọng, thịt quả ngọt lại nhiều nước, thử đi."

"..."

Tiên Dao nhìn quả hạnh màu yên chi trong tay y, cuối cùng cũng nhận ra, y đi một đoạn đường này là đưa nàng đến ăn hạnh, thỏa mãn "lời cầu xin không phải phép" của nàng.

"Nhận đi."

Thấy nàng cứ đứng yên, Thẩm Kính Trần giơ tay nói: "Không phải muốn ăn sao?"

Đúng là muốn ăn, nhưng chỉ là nói vu vơ, không ngờ lại được y coi trọng.

Dù sao ngay cả sư phụ và sư huynh của nàng cũng chẳng bao giờ bận tâm đến những gì nàng muốn.

Nàng vẫn nhớ trước khi chết, khi dẫn đội ra ngoài rèn luyện, nàng đã phải cầu xin sư tôn và đại sư huynh rất lâu, mới không để vị trí của mình bị Bạch Tuyết Tích thay thế.

Trước khi ra ngoài nàng muốn có một thanh kiếm bản mệnh, nhờ sư tôn vài lần cũng không được, ngược lại Bạch Tuyết Tích lại có được.

Những chuyện đã tha thiết thỉnh cầu còn không được để tâm, huống chi là một câu nói vu vơ.

Tiên Dao hoàn hồn, nhận lấy quả hạnh cắn một miếng, quả nhiên mọng nước, ngọt đến mức trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào.

Thẩm Kính Trần chăm chú nhìn nàng ăn hạnh, tiện tay nhét mấy quả còn lại vào miệng mình. Y ăn rất nhanh nhưng rất từ tốn, ăn xong mấy quả khóe miệng vẫn sạch sẽ.

Tiên Dao ăn chậm, ăn từng miếng nghiêm túc và thỏa mãn. Làn da quanh môi nàng còn chưa hoàn toàn phục hồi, thỉnh thoảng vẫn thấy đau, nên ăn uống không được gọn gàng, khóe miệng dính chút nước.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương