"Đừng… đừng ở đây…" Giọng nói nũng nịu mềm mại truyền ra từ lùm cây âm u.
Trong tàng thư lâu, Nguyên Túy Nguyệt đang chép kinh cầu phúc cho mẫu hậu rồi ngủ gật, nàng bị đánh thức bởi âm thanh sột soạt, dụi dụi mắt thì phát hiện đã đến giờ lên đèn. Nàng vội vàng đứng dậy chuẩn bị hồi cung, bỗng nghe thấy một tràng tiếng rêи ɾỉ kìm nén của nữ tử.
Nàng dừng bước, thò đầu ra ngoài cửa sổ. Dưới bóng cây dường như có hai bóng người, mắt nàng dần thích nghi với bóng tối, nhìn thấy một nam một nữ đang lôi kéo nhau dưới gốc cây.
Lúc này tàng thư lâu đã khóa cửa, nàng vì ngủ quên nên mới không ra ngoài được, sao hai người này lại vào đây được?
Đêm nay ánh trăng vằng vặc tựa như dòng nước trong vắt lan tràn khắp sân đình. Nữ tử kia đột nhiên giãy giụa chạy ra đường nhỏ, Nguyên Túy Nguyệt vội vàng cúi đầu, nghe thấy giọng nam nói: "Đừng sợ bảo bối của ta, chỗ này buổi tối không có người đâu. Người canh gác toàn ở vòng ngoài, tàng thư lâu sợ lửa còn không có đồ vật gì đáng tiền, buổi tối sẽ không có ai tuần tra đâu mà."
Nữ tử khẽ nấc lên một tiếng, hờn dỗi nói: "Chàng nhẹ chút, đừng… a…"
Nguyên Túy Nguyệt hiếu kỳ lén ló đầu ra, chàng trai kia ôm lấy nữ tử từ sau, dùng một tay xoa nắn ngực nàng ấy, một tay thọc vào trong váy, không biết đang làm gì.
Gió xuân đêm ấm áp, ánh trăng như nước, từng cử động của họ đều thu trọn vào tầm mắt Nguyên Túy Nguyệt.
Nữ tử mềm nhũn vì hành động của nam nhân, nàng ấy tựa nghiêng vào người nam nhân, chốc chốc lại bật ra một hai tiếng rêи ɾỉ quyến rũ da^ʍ đãиɠ.
Họ đang làm chuyện nam nữ!
Nguyên Túy Nguyệt khiếp sợ mở to hai mắt, nàng năm nay mười chín, vì cơ thể đối tượng hòa thân không khỏe, cộng thêm một số nguyên nhân trên triều đình nên trì hoãn mãi chưa thể xuất giá. Những khuê mật cùng tuổi đã sớm làm vợ làm mẹ, đôi khi tán gẫu với nàng về chuyện nam nữ, chỉ thẹn thùng nói "Đợi muội gả đi rồi sẽ biết mùi vị thôi" khiến nàng vô cùng tò mò.
Bấy giờ có cảnh xuân sống động, không xem thì phí của trời.
Chỉ thấy nữ tử kia dường như không chịu nổi nữa, mềm nhũn ngã vào người nam nhân. Nam nhân bế nàng ấy ngồi lên hòn đá cảnh, nói lời đường mật với nữ tử: "Bảo bối đã ướt thế này rồi sao?"
Nữ tử thẹn thùng nói: "Đều tại chàng!"
"Đã lâu không làm rồi phải không, ca ca lấp đầy muội ngay đây." Nam nhân vội vã vén vạt áo lên.
Nữ tử phối hợp kéo váy lên trên rồi dang rộng hai chân, lộ ra hoa huyệt. Dưới ánh trăng, cửa huyệt dính nước lấp lánh sóng sánh, vô cùng dâm mĩ.
Dù cùng là nữ tử, Nguyên Túy Nguyệt cảm thấy bản thân cũng bị người nữ tử kia quyến rũ đến mức có chút ngứa ngáy trong lòng.
Nhưng nam nhân lại không vội vàng nhất thời, hắn rút thứ đó ra mà không vội đâm vào, chỉ như dụ dỗ đưa đến bên mặt nữ tử: "Đến đây bảo bối, dùng miệng nhỏ của muội liếʍ nào, để ca ca được nhìn dáng vẻ muội ngậm bảo bối của ca ca."
Nữ tử chu mỏ từ chối: "Mới không ngậm thứ thối tha của chàng đâu!"
Chàng trai đưa dươиɠ ѵậŧ đến gần nàng ấy hơn, thúc thúc vào má ngọc của nàng ấy: "Bảo bối biết thứ này tốt thế nào mà, liếʍ to thì lấp đầy muội chặt hơn."
Nữ tử giống như bị bỏng rát vì dươиɠ ѵậŧ, oán trách hắn: "Nóng quá…" Nói rồi bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy dươиɠ ѵậŧ, thò lưỡi ra liếʍ, chóp chép liếʍ vài cái rồi há miệng bú mυ"ŧ. Nguyên Túy Nguyệt nhìn thấy cái miệng anh đào nhỏ nhắn của nàng ấy bị banh ra thật lớn, nàng ấy nỗ lực dùng miệng bao lấy nuốt vào nhả ra, phát ra tiếng "nhem nhép".
Nguyên Túy Nguyệt nhìn đến khô cả cổ họng, hạ thể bỗng có chút ngứa ngáy, muốn đưa tay gãi nhưng lại thấy nhục nhã.
Nữ tử dùng miệng mυ"ŧ mát hồi lâu mới rút dươиɠ ѵậŧ ra khỏi miệng, kéo theo vài sợi nước bọt, nàng ấy tủi thân nói: "Bên dưới ướt đẫm rồi…"
Nam nhân cúi người xuống, liếc nhìn hạ thể nữ tử, trêu chọc nói: "Bảo bối đáng thương, nước chảy làm ướt cả đá, ngày mai để lại vệt nước, người ta còn tưởng là thứ gì đấy." Nói rồi hắn thọc ngón tay vào trong huyệt móc ngoáy, ngón tay nhanh chóng rút ra cắm vào, càng nhiều nước thuận theo lòng bàn tay hắn chảy xuống.
"Chàng hư lắm!"
Nam nhân gác chân nữ tử lên vai mình: "Nhìn ca ca cᏂị©Ꮒ nát muội, cᏂị©Ꮒ đến mức nửa năm muội không dám nghĩ đến nam nhân!" Dứt lời bèn đâm dươиɠ ѵậŧ vào hoa huyệt: "Ha, thật sự ướt đẫm, lỗ của bé điếm dâm đúng là biết chảy nước!"