Nữ tử được nam nhân lấp đầy, thoải mái thở hắt ra một hơi: "Cho muội, ca ca tốt, nhanh lên…"
Hạ thể nam nhân bắt đầu dập dềnh ra vào, bạch bạch bạch va chạm vào thịt mông nữ tử, nơi kết hợp phát ra tiếng phập phập, Nguyên Túy Nguyệt nghe mà không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt.
Bóng đen bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh Nguyên Túy Nguyệt, Nguyên Túy Nguyệt sợ tới mức run rẩy thân mình, khàn giọng mắng hắn: "Ngươi hù chết ta rồi!"
"Công chúa không nên xem những chuyện ô uế này, thuộc hạ giết chết họ nhé?" Hắn trầm giọng nói.
"Suỵt!" Nguyên Túy Nguyệt giơ một ngón tay lên ra hiệu cho hắn im lặng: "Ta còn chưa xem xong đâu, ngươi đừng làm ta mất hứng!"
Ngoảnh mặt lại tiếp tục nhìn trộm cặp uyên ương hoang dã kia, chàng trai dường như tinh thông rõ đường, hắn dùng rất nhiều tư thế giày vò nữ tử, khiến nữ tử rêи ɾỉ da^ʍ đãиɠ liên miên, tưới ướt đẫm mảng đá dưới thân.
Nhìn hai người dọn dẹp rời đi, Nguyên Túy Nguyệt mới đi ra khỏi lầu. Nàng nhìn thấy nhiều chuyện dơ bẩn khuất tất nơi cung đình nên đã chai sạn, đối mặt với cảnh tượng này ngược lại không hề khiển trách về mặt đạo đức, chỉ tiếc nuối nói: "Không biết đến năm nào tháng nào ta mới có thể tận hưởng niềm vui cá nước vui vầy như thế này…"
…
Trong đầu Nguyên Túy Nguyệt toàn là chuyện dâm mỹ vừa rồi, trở về cung điện của mình, ngồi phịch xuống giường thì phát hiện dưới thân trào ra dòng chất lỏng nóng bỏng. À, đến kỳ kinh nguyệt rồi!
Nàng gọi cung nữ thân cận lấy tiết khố, lúc chuẩn bị thay mới phát hiện không có vệt máu, nàng duỗi tay sờ thử, là chất lỏng sền sệt trong suốt…
Giống như dòng nước phản chiếu dưới ánh trăng của nữ tử vừa rồi.
Nàng chảy dâm thủy rồi…
Nghĩ đến cảnh tượng nóng bỏng vừa rồi, Nguyên Túy Nguyệt bỗng chốc khô họng khát nước, không nhịn được duỗi ngón tay nhẹ nhàng chạm vào bên dưới, thử thăm dò vuốt ve. Ngón tay đâm vào trong khe thịt chưa từng có người khám phá, chỉ mới vào một đốt ngón tay đã không dám vào tiếp, nàng bỗng sờ trúng mầm thịt nhỏ, theo bản năng gảy một cái, cơn tê dại ập đến khiến nàng không nhịn được run lên.
Lại tiếp tục vuốt ve, kɧoáı ©ảʍ thi nhau kéo đến, nàng không nhịn được khẽ hừ thành tiếng, thật thoải mái…
Dâm thủy cũng thuận theo gốc đùi chảy xuống, á, nàng cũng rất muốn thử cảm giác được nam nhân… Ôi, thật muốn…
Nhưng vị hôn phu đáng chết kia bao giờ mới khỏe lại? Liệu khỏe lại rồi có còn sức lực làm chuyện này không?
Bên dưới có chút ngứa…
Nguyên Túy Nguyệt tự mình chơi đùa một lát bèn mất hứng, quả nhiên vẫn phải có nam nhân mới được.
Bàn tay đang sờ hạ thể bỗng khựng lại, nàng chợt nhớ ra một chuyện, ám vệ của nàng nhìn thấy nàng…
!
Mặt Nguyên Túy Nguyệt đỏ bừng, quả thực không còn lỗ nẻ nào mà chui. Mặc dù biết hắn sẽ không nói ra ngoài, nhưng mà…
Nguyên Túy Nguyệt khẽ ho một tiếng: "Ra đây!"
Bóng đen hạ xuống, hắn quay lưng về phía nàng, quả thực như lạy ông tôi ở bụi này!
Nguyên Túy Nguyệt không phải kiểu người sẽ né tránh khi gặp vấn đề, nàng sẽ nghênh khó mà lên.
"Ta biết ngươi nhìn thấy rồi." Nàng lạnh lùng nói.
"Thuộc hạ đáng chết, thuộc hạ lập tức tự móc hai mắt." Bóng đen nói xong bèn giơ tay hướng về phía đầu mặt mình.
"Khoan đã!" Nàng hừ lạnh một tiếng, khinh miệt nói: "Được đấy, còn thay ta quyết định nữa cơ à!"
"Thuộc hạ đáng chết."
Nhìn bờ vai rộng eo thon cùng tứ chi thon dài bị bó chặt trong bộ y phục dạ hành của bóng đen, nàng bỗng lóe lên ý hay, hiểu ra câu mà mẫu hậu nói khi ban mấy ám vệ này cho nàng: "Những người này có thể bảo vệ an nguy cho con, nếu nắm bắt chừng mực thích đáng thì cũng có thể dùng làm trò vui".
Lúc đó nàng còn nghi ngờ với ám vệ có gì vui, đây chẳng phải sao, có thể chơi đùa chút rồi.
Khóe miệng Nguyên Túy Nguyệt mang theo nụ cười ung dung của người quanh năm ở ngôi cao, vẫy tay với hắn: "Lại đây."
Bóng đen đứng dậy đi về phía nàng.
"Tháo mặt nạ ra cho ta xem." Nàng động đậy ngón tay.
Bóng đen ngoan ngoãn tháo mặt nạ ra, gương mặt khôi ngô trống rỗng, ánh mắt u tối không chút biểu cảm, dường như quanh năm mím chặt khóe miệng khiến Nguyên Túy Nguyệt cảm thấy hắn mang theo chút phong vị cấm dục.
"Ta trước đó đã biết ngươi trưởng thành tuấn tú, mấy năm qua nhìn lại càng tăng thêm mùi vị nam nhân, ta rất thích." Nguyên Túy Nguyệt co chân lên chiếc giường sập rộng lớn: "Ta muốn ngươi làm gì, chắc ngươi đoán được chứ?"