Công Chúa Chơi Đùa Cùng Ám Vệ, Ai Ngờ Lại Đùa Ra Lửa

Chương 3: Nhược Dã

Trước Sau

break

"Thuộc hạ ngu muội." Chàng trai cúi đầu tê dại.

"Không sao, ta dạy ngươi, có điều ta cũng mới học được hôm nay thôi, nếu dạy không tốt ngươi đừng cười chê nhé." Nguyên Túy Nguyệt từ từ vén vạt váy lên, lộ ra đôi chân thon thả trắng ngần như sứ của nàng.

"Thuộc hạ không dám."

"Lại đây." Nguyên Túy Nguyệt dùng khuỷu tay đỡ thân mình, ra lệnh: "Quỳ giữa hai chân ta."

Bóng đen khựng lại, do dự một thoáng rồi quỳ giữa chân nàng.

Nguyên Túy Nguyệt nằm nghiêng trên gối mềm, dùng tay chống đầu, giọng nói nhẹ nhàng trôi nổi: "Ta nhớ ngươi tên là…" 

Ừm, người đẹp trai nhất hình như tên Thanh Phong? Nàng thường ở thâm cung, không liên quan đến triều chính nên người muốn nàng chết không nhiều, không dùng ám vệ thường xuyên, giờ không nghĩ ra có phải tên này không.

Nàng thử thăm dò gọi: "Thanh Phong?"

Bóng đen cúi đầu, trầm giọng nói: "Nhược Dã."

"Ồ, vậy Thanh Phong có phải là người đẹp trai nhất không?" Nguyên Túy Nguyệt nghiêng đầu hỏi.

"Thuộc hạ không biết." Họ luân phiên đổi ca, giao tiếp cực kỳ ít, cũng không để lộ diện mạo của mình.

"Không sao, vậy thì ngươi đi, nhìn diện mạo người ta cũng rất thích." Nguyên Túy Nguyệt giẫm bàn chân lên vai hắn: "Cởi giày tất cho ta."

Nhược Dã im lặng cởi giày tất cho nàng, Nguyên Túy Nguyệt kiên nhẫn chờ đợi, tiếp tục trò chuyện với hắn: "Vừa rồi nhìn ta tự an ủi, trong lòng ngươi… nghĩ thế nào?"

"…" Chân mày tuấn tú của Nhược Dã nhíu chặt, im lặng.

Nguyên Túy Nguyệt dùng chân trần đạp mạnh vào ngực hắn: "Ta hỏi ngươi đấy."

Nàng dùng lực lớn nhưng không hề làm hắn suy chuyển mảy may, hắn không tự chủ mím mím môi, nói: "Vừa thấy công chúa vén váy thuộc hạ đã nhắm mắt rồi."

"Ngươi nhắm mắt thì làm sao bảo vệ an nguy của ta?" Nguyên Túy Nguyệt không mấy hài lòng với câu trả lời này của hắn.

"Thính lực của thuộc hạ cực tốt." Chân mày nhíu chặt của Nhược Dã giãn ra, lại khôi phục dáng vẻ tê dại.

Nguyên Túy Nguyệt chống thân mình dậy: "Vậy ngươi nghe thấy tiếng của ta rồi?"

"…"

Hai bàn chân nhỏ của nàng giẫm lên ngực hắn chống đỡ, giọng nói bỗng trở nên nũng nịu nhẹ nhàng: "Vậy ngươi thấy… ta kêu hay không?"

Nhược Dã không đáp, Nguyên Túy Nguyệt cũng không giận, ngược lại hơi thích dáng vẻ không tùy tiện cựa quậy của hắn.

Nàng dùng ngón chân nghịch môi hắn, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười vui vẻ, giọng nói xẹt qua tia dục niệm: "Lại đây, há miệng."

Thân thể Nhược Dã cứng đờ, ánh mắt tối sầm, bờ môi mỏng mím thật chặt.

"Đừng giận dữ vậy mà, chân của ta mỗi ngày đều dùng nước hoa hồng rửa sạch, ngươi không phải không biết mà, cũng không đi nhiều…" Nàng vẫn kiên trì không mệt mỏi dùng bàn chân nhỏ đạp mặt hắn.

Nhược Dã chuyển ánh mắt sang bàn chân nhỏ nhắn non mềm trắng muốt, công chúa đích thực thân ngọc mình vàng, vết chai dưới lòng bàn chân cực mỏng.

Nguyên Túy Nguyệt bỗng dùng sức đạp hắn một cái, giọng nói vừa rồi còn trầm thấp dịu dàng bỗng cao vút lên, lộ ra vài phần uy nghiêm của thiên gia: "Ta bảo ngươi… há miệng!"

Nhược Dã đờ đẫn há miệng ra, nàng bỗng chốc bật cười, nụ cười như cô gái thuần khiết ngây thơ, khác một trời một vực dáng vẻ trước đó.

Nàng cười nhưng giọng nói lại lạnh lùng: "Cùng một mệnh lệnh, ta không thích lặp lại lần thứ hai." Nói xong bèn thọc chân nhỏ vào trong miệng hắn.

Khoang miệng hắn ấm áp ẩm ướt, đầu lưỡi bị ngón chân nàng đè lên, cảm giác trơn nhớt ấm áp truyền đến, nàng theo bản năng bấu chặt ngón chân, như trốn chạy rụt ra khỏi miệng hắn.

Thấy biểu cảm hắn đờ đẫn, Nguyên Túy Nguyệt bỗng sinh ra tia thương xót, thật ra không phải nàng muốn sỉ nhục hắn, chỉ là ở ngôi cao quen rồi, quen dẫm đạp người khác mà thôi…

Nàng cụp mắt cắn môi, trầm giọng nói: "Cởi giày lên giường."

Nhược Dã làm theo lời, Nguyên Túy Nguyệt dịch vào phía trong giường một chút, giường sập rộng lớn, nhưng Nhược Dã tay dài chân dài, sau khi hắn lên đây không gian có vẻ hơi chật chội.

Hắn quỳ ngồi ở cuối giường, không có mệnh lệnh của nàng hắn vẫn giữ tư thế chờ lệnh.

Nguyên Túy Nguyệt từ từ cởi bỏ xiêm y bên ngoài, lộ ra bờ vai tròn trịa trắng nõn, nàng nhẹ nhàng rút thắt lưng ra, khiến trung y tản ra nhưng lại không cởi, bầu vυ" trước ngực nửa che nửa hở. Nàng bò về phía hắn, thấy hắn như nhà sư nhập định bình tĩnh lạnh nhạt, hứng thú của nàng càng bị khơi dậy.

Nàng dùng hai tay nâng mặt hắn lên, ép hắn ngẩng đầu nhìn nàng, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má hắn, bất thình lình ấn đầu mặt hắn vào ngực mình, hai tay ôm chặt đầu hắn, vặn vẹo eo mông để mặt hắn ma sát với bầu vυ" yêu kiều non mềm của nàng. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương