Hơi thở dồn dập ấm áp của hắn phả vào giữa ngực nàng, núm vυ" cọ xát mặt hắn, nhen nhóm khiến nàng nảy sinh tia động tình, nàng khẽ hừ ra tiếng mang theo tiếng mũi kiều diễm.
Cứ như vậy dây dưa một lúc, nàng mới buông bàn tay trói buộc hắn ra, thấy hắn đột ngột cúi đầu, nàng cúi người nhìn mặt hắn, hắn bèn cúi đầu thấp hơn. Nguyên Túy Nguyệt thuận thế nằm trên giường, dịch đầu lên chỗ đùi hắn quỳ, mặt vừa vặn đối diện với hắn.
Dường như hắn đã điều chỉnh tốt nhịp thở, nét mặt bình tĩnh, nhưng khuôn mặt mang theo sắc hồng thắm đã bán đứng hắn.
Nguyên Túy Nguyệt cảm thấy cực kỳ thú vị, cười khúc khích như cô gái nhỏ vừa làm chuyện xấu.
Nàng gối đầu lên đùi hắn không nhúc nhích, từ từ vén xiêm y của nàng ra, đôi gò bồng đảo phơi bày trong không khí, nàng nâng tay sờ sờ mặt hắn, nhẹ giọng ra lệnh như cổ vũ: "Lại đây, thay ta dạy dỗ cặp vυ" đang xao động này đi."
"Thuộc hạ không dám." Nhược Dã lạnh lùng nói.
Nụ cười của Nguyên Túy Nguyệt biến mất: "Súc vật, ngươi dám ngỗ nghịch ta thử xem?"
Biểu cảm của Nhược Dã ngưng đọng một thoáng, sau đó chân mày hắn trầm xuống, duỗi tay bóp cặp ngọc nhũ kia.
Tay hắn thô ráp có vết chai, bóp bầu vυ" non mềm của nàng khiến nàng cảm thấy hơi cộm, nhưng lại dấy lên cảm xúc tê dại khó tả.
Bàn tay nhỏ nhắn của nàng phủ lên bàn tay to của hắn khiến hắn chuyển động nhẹ nhàng theo sự dẫn dắt của nàng. Bàn tay thô ráp dường như mang theo ma lực, ma sát với núm vυ" của nàng khiến nàng không nhịn được khẽ run rẩy. Nhìn cặp vυ" của mình bị bóp nghiến thành đủ loại hình dáng giữa các kẽ ngón tay hắn, Nguyên Túy Nguyệt cảm thấy thân thể mình cũng tê dại theo.
Nàng dùng hai tay chống đỡ thân mình, mềm nhũn lùi về sau tựa vào người hắn, biến thành tư thế hắn ôm ấp nàng từ phía sau. Hắn rất cao, Nguyên Túy Nguyệt ngồi nghiêng như thế, đầu chỉ cao đến ngực hắn, nàng khát nước khô cổ, muốn hôn hít.
Rướn thẳng người lên vẫn không tới, nàng đành phải ngồi trên đùi hắn, nghiêng đầu qua, cuối cùng cũng có thể đối mặt với hắn. Nguyên Túy Nguyệt vòng tay giữ gáy hắn, khiến môi hắn lại gần nàng hơn.
Hơi thở nàng hỗn loạn, ánh mắt mê đắm, nàng nghĩ đây là nụ hôn đầu tiên của nàng, trao cho nam nhân anh tuấn tráng kiện thế này cũng rất tốt, dù sao cũng tốt hơn trao cho vị hôn phu còn lớn tuổi hơn phụ hoàng của nàng.
Nàng nhắm mắt hôn lên, môi hắn lành lạnh, vô cùng mềm mại.
…
Nàng há miệng mυ"ŧ một cái, mυ"ŧ đến mức môi dưới của hắn bị kéo căng ra, lưỡi nhỏ linh hoạt liếʍ liếʍ răng hắn, hắn như bị giật mình, miệng hơi há ra, nàng bèn luồn lưỡi nhỏ vào trong. Tay nàng ấn lên bàn tay to đang xoa nắn nhũ mềm của hắn, xoay người lại, hai tay ôm lấy cổ hắn, hôn sâu với hắn.
Cả hai đều không có kinh nghiệm, nàng vội vàng khám phá, hắn hoảng hốt thoái lui.
Đuổi bắt hồi lâu, hai người mới thở dốc tách ra. Nhược Dã cụp mắt, không ngờ khắc tiếp theo Nguyên Túy Nguyệt lại nghiêng mặt hắn qua tiếp tục hôn lên.
Dịch nước hòa quyện, hơi thở đan cài, Nguyên Túy Nguyệt ép bầu vυ" mềm mại vào lồng ngực rắn chắc của hắn, nhẹ nhàng vặn vẹo qua lại.
Nàng ngồi cưỡi trên đùi hắn, cảm thấy đột nhiên có thứ gì đó đỉnh vào hạ thể mình, nàng đang mê đắm hôn, theo bản năng duỗi tay sờ sờ, nhưng lại bị bàn tay to của hắn bóp chặt cổ tay.
Nàng muốn giãy giụa nhưng hắn siết rất chặt, nàng căn bản không có cách, đầu lưỡi đang quấn quýt tách ra, nàng thở hổn hển đấm hắn: "Buông ra!"
Nhược Dã buông tay, khàn giọng nói: "Thuộc hạ đáng chết."
Nàng xoa xoa cổ tay bị hắn bóp đỏ, chìa ra cho hắn xem: "Ngươi nhìn xem, ngươi bóp đỏ tay ta rồi!"
Vẫn là câu "Thuộc hạ đáng chết".
Nguyên Túy Nguyệt cũng không thật sự tức giận, hiện tại tâm trí nàng đều đặt trên người hắn, nàng muốn tiếp tục tìm kiếm thứ nghiệt căn vừa đỉnh nàng, nàng biết là thứ đó.
Nhưng Nhược Dã lại duỗi tay chặn bàn tay nhỏ nhắn không an phận của nàng lại, giọng nói đè nén mang theo ý cầu xin khó lòng nhận biết: "Công chúa tha cho thuộc hạ đi."
Nguyên Túy Nguyệt chu mỏ dừng tay, nhìn dáng vẻ khom người kháng cự của hắn, nàng đảo đảo mắt, thở dài một hơi: "Được rồi, nếu ngươi đã không bằng lòng cho ta xem, vậy thì…" Giọng điệu nàng kéo dài, giống như miếng bánh ngọt mềm bị kéo sợi
"Vậy thì… ta cho ngươi xem vậy."