Nguyên Túy Nguyệt lại đỏ bừng mặt, thật sự không nhìn ra nha, có điều… điều này ít nhất chứng minh được rằng ở trước mặt nàng, hắn không còn chỉ có bộ dạng lạnh nhạt, chai sạn với mọi thứ nữa.
Hắn có tình cảm, hơn nữa còn rất mãnh liệt.
“Nhược Dã.” Nguyên Túy Nguyệt khẽ gọi tên hắn.
“Thuộc hạ có mặt.” Giọng nói của hắn từ đằng xa truyền đến.
“Ngươi đi nghỉ ngơi đi, đã lâu như vậy chưa chợp mắt rồi.” Mái tóc xõa tung của Nguyên Túy Nguyệt nhẹ nhàng lay động theo tư thế bước đi thong thả của nàng, nàng kéo tấm rèm trúc lên.
“Vâng.”
“Nhược Dã…” Nguyên Túy Nguyệt cụp hàng mi xuống, khẽ tiếng thì thầm: “Thân thể của bản cung rất thích ngươi.”
“… Là vinh hạnh của thuộc hạ.”
“Đi đi.”
“Vâng.”
Gió ngày xuân thổi tạt vào mặt, trong sân cây hoa nở rộ, gương mặt nàng tắm mình trong ánh nắng óng ánh mịn màng, tóc xanh rơi trên bờ vai trắng trẻo tròn trịa của nàng, thánh khiết tựa như xử nữ.
Ám vệ luân phiên trực như thường lệ, Nguyên Túy Nguyệt kiên nhẫn chờ đợi.
Mấy ngày nay, nàng tiến vào một trạng thái kỳ diệu.
Tính toán thấy đêm nay đến lượt hắn trực đêm, nàng đã thử vô số xiêm y, mãi cho đến khi mặc bộ quần áo mà nàng không thích, chỉ thầm đoán rằng có lẽ hắn sẽ thích, nàng mới muộn màng nhận ra.
Có lẽ nàng đã lún sâu vào một mối tình không nên có rồi.
Với một người không thích nàng, với một người nàng không nên thích.
Thế nhưng trong thâm cung Đại Tấn tĩnh lặng như nấm mồ, thế nhưng trong thâm cung nước Sở đầy tanh máu mưa gió mà nàng sắp sửa bước chân vào, hai chữ tình yêu lại xa xỉ biết bao nhiêu.
Nàng cẩn thận cất giấu tâm ý của mình, trước khi cuộc đời nàng bị vũng bùn lầy mục nát vùi lấp, nàng muốn nâng cao đoạn tình cảm này qua khỏi đỉnh đầu, để nó được hít thở nhiều nhất có thể.
Đây là tâm sự của chính nàng, nàng không cần phải để tâm đến người khác, bao gồm cả hắn.
Là hắn, hoặc cũng có thể là người khác, hắn chẳng qua chỉ là chỗ dựa an bài tâm ý của nàng, còn nàng chỉ cần toàn tâm toàn ý yêu một lần là được rồi.
Có thể yêu người, hay nói cách khác là có người cho nàng yêu, đây há chẳng phải cũng là một loại hạnh phúc sao.
Hắn vĩnh viễn không thể làm tổn thương nàng, bởi vì đoạn tình yêu này không liên quan gì đến hắn cả. Như vậy, sẽ không giống như ngày hôm đó khi nàng hôn hắn, nhiệt thiết mong đợi hắn cũng có thể đáp lại nàng.
Không mong đợi thì khi thất vọng cũng chẳng sao cả.
Mẫu hậu từng ngàn vạn lần cảnh cáo nàng tuyệt đối đừng gửi gắm hy vọng vào ai, đặc biệt là nam nhân, đặc biệt là người đàn nhân ngươi yêu.
Nàng chỉ cần giống như bây giờ, dùng quyền lực với tư cách công chúa khống chế hắn là được rồi, dù sao nàng cũng đã vì thân phận tôn vinh công chúa mà đánh đổi bằng sự tự do của cả một đời, mà điều này chẳng qua chỉ là lợi ích đổi lại từ cái giá đó mà thôi.
Nàng vén vén lại mái tóc, người đàn bà trong gương kiều diễm nhu mì, không mong đợi hắn cũng yêu nàng thì cũng không cần phải giống như mẫu hậu với phụ vương ngày trước, hạ mình đón ý hùa theo, để rồi cuối cùng đánh mất chính mình.
Nàng cởi bỏ xiêm y không phù hợp với bản thân ra, mặc vào bộ nhu quần mà mình ưng ý, cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Nàng, Nguyên Túy Nguyệt, dù có thích người khác đi chăng nữa thì vẫn là Đại Tấn trưởng công chúa cao quý kiêu ngạo.
Giờ Ngọ đã qua, nàng khẽ tiếng gọi hắn: “Nhược Dã.”
Thân ảnh của hắn rơi bên chân nàng: “Thuộc hạ có mặt.”
“Nhược Dã, bản cung rất nhớ ngươi.” Nàng khom người ghé sát vào tai hắn, giọng nói nũng nịu: “Mấy ngày nay, bản cung đã phải nhịn khổ sở lắm đấy.”
Nàng ngồi xổm bên cạnh hắn: “Nhớ đến mức chịu không nổi, phải được Nhược Dã ôm vào lòng thương yêu một chút mới tốt.”
“…”
Nàng nghiêng người mềm nhũn ngã vào người hắn, hắn giơ tay đỡ lấy nàng. Nàng mỉm cười tinh quái, làm nũng với hắn: “Bản cung buồn ngủ rồi, bế bản cung đi ngủ đi.”
Hắn bế nàng đi về phía giường rộng lớn hoa lệ, nàng hiếm khi ngoan ngoãn tựa vào trước ngực hắn, ngửi thấy mùi hương nam tính đầy dương cương trên người hắn, nàng cảm thấy rất an tâm.
Nàng giơ tay ôm lấy cổ hắn: “Nhược Dã, nữ tử ở nhân gian xưng hô với tình lang của họ thế nào?”