Công Chúa Chơi Đùa Cùng Ám Vệ, Ai Ngờ Lại Đùa Ra Lửa

Chương 11

Trước Sau

break

“Nhược Dã, lại đây.”

Nàng dẫn dắt hắn thăm dò nơi đó, ngón tay thô ráp của hắn chạm vào khối thịt mềm mại quyến rũ, nhẹ nhàng gạt qua gạt lại, nàng bèn không nhịn được mà kẹp chặt chân, kẹp cứng luôn cả cánh tay hắn, không tài nào nhúc nhích được.

Nàng thẹn thùng đỏ bừng mặt, run rẩy mở rộng chân ra. Bàn tay có được sự tự do lại lần nữa thăm dò mân mê, chạm vào nụ hoa, tò mò ấn ấn một cái, nàng bèn bủn rủn nửa người, mềm nhũn nằm trên sập, thở dốc kiều mị.

Đến một ám vệ vốn được huấn luyện đến mức chai sạn với rất nhiều sự vật và có khả năng kiềm chế siêu cường như Nhược Dã, đứng trước cảnh tượng tràn ngập hương sắc sống động thế này cũng không khỏi có chút rạo rực. 

Nơi đầu ngón tay là hoa huyệt mềm mại đến mức không tưởng của công chúa, khiến hắn bồn chồn.

Hắn đè nén tâm tính, nhẹ nhàng gạt qua gạt lại nụ hoa kia, bàn tay còn lại hạ rèm trúc xuống. Ánh mặt trời bị tấm rèm trúc ngăn cách thành từng sợi ánh sáng giống như dây đàn rơi trên người nàng, thân hình kiều diễm của công chúa chuyển động theo nhịp điệu nơi đầu ngón tay hắn, phảng phất như đang gảy nên khúc nhạc của cả đàn.

Bỗng nhiên nàng giơ tay túm chặt chăn gấm, giống như nóng bức, nàng giật mở cổ áo ra, mặc cho cặp vυ" đầy đặn nảy bật ra ngoài. Nàng thút thít như đang cầu xin, đôi mắt sáng ngập tràn mong đợi nhìn hắn. Hắn ngoan ngoãn ghé người lên, một tay bóp bầu ngực nàng, mềm mại mịn màng, là xúc cảm mịn màng mà hắn chưa bao giờ được chạm vào.

Hai chân nàng quấn ngang hông hắn, hơi nhấc mông lên, giống như tư thế đang giao hợp với hắn. Giữa kẽ răng bạc của nàng rặn ra tia khát vọng khó nhịn: “Muốn…”

Nhược Dã thử thăm dò đâm ngón tay vào trong cửa huyệt, đầu ngón tay nhẹ nhàng thụt ra thụt vào. Thấy ánh mắt công chúa mê đắm rời rạc, hắn biết nàng sắp không chịu nổi nữa. Nàng công chúa kiều diễm cao quý, khát khao bị hắn xâm phạm, thế nhưng lại không thể không giữ gìn trinh tiết.

Nhận thức này khiến lòng hắn đột nhiên trào dâng ngọn lửa dục mãnh liệt, nhịp thở có tiết tấu của hắn bị phá vỡ, không nhịn được thở ra luồng hơi nóng rực.

Nàng giơ tay kéo chặt quần áo của hắn, bầu vυ" căng đầy cọ sát lồng ngực rắn chắc của hắn, hạ thể trong lúc ngón tay hắn thụt ra thụt vào chảy ra rất nhiều nước. Thân thể nàng căng rất chặt, đầy quyến rũ vươn lưỡi nhỏ ra hướng về phía hắn đòi hỏi nụ hôn.

Hắn rủ mắt, yết hầu trượt lên trượt xuống, cúi người dùng miệng ngậm lấy đầu lưỡi nhỏ không an phận, đưa lưỡi vào trong miệng nhỏ của nàng, thô bạo, thậm chí mang theo chút hung hãn khuấy đảo lưỡi nàng.

Tân dịch của hắn truyền vào trong miệng nàng, rồi khóa chặt miệng nàng lại, nàng không có cách nào khác, chỉ đành tủi thân nuốt xuống. Nghe thấy tiếng nuốt ực nơi cổ họng nàng, hạ thể cương cứng của Nhược Dã thúc mạnh vào gốc đùi nàng.

Ngón tay hắn đâm vào nông chừng một hai đốt ngón tay đã làm cho một người chưa từng trải sự đời như nàng chịu không thấu. Mật hoa nương theo ngón tay hắn uốn lượn chảy xuống, bàn tay còn lại của hắn tha hồ nhào nặn bầu ngực trắng ngần của nàng, lưu lại những dấu vết loang lổ xanh đỏ.

“Đến đây, cắn bản cung, cắn đi mà!” Nàng khẽ tiếng cầu xin.

Nhược Dã hơi sững sờ, ngay sau đó đôi mày kiếm khẽ nhíu lại, do dự một hồi, cuối cùng vẫn cắn lên bờ vai tròn trịa của nàng.

Nàng bật ra tiếng rêи ɾỉ nhỏ như tiếng mèo kêu, cảm nhận được công chúa run rẩy không thể ức chế nổi, hoa huyệt phun ra càng nhiều mật dịch hơn.

Nàng lại… bị hắn dùng ngón tay làm đến mức cao trào…

Lần đầu tiên đón nhận cao trào.

Ánh mắt Nguyên Túy Nguyệt mơ màng, dư vị của cơn cao trào vẫn còn đang dập dềnh trong cơ thể nàng.

Hắn nhìn chằm chằm dáng vẻ dâm mỹ của công chúa, ngồi dậy khỏi người nàng, kéo chăn gấm đắp che cho nàng rồi biến mất tăm hơi.

Nguyên Túy Nguyệt hoàn toàn hoàn hồn từ trong niềm hoan lạc của cơn cao trào, Nhược Dã chẳng biết đi đâu mất rồi, thế nhưng nàng biết hắn không hề rời đi, bằng không nếu như các ám vệ khác nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, hắn tiêu đời là cái chắc.

Nàng thong thả mặc quần áo, trên ngực toàn là vết bầm tím do hắn để lại, thật là, gã này cũng chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả… Gốc lưỡi của nàng đến tận bây giờ vẫn còn đau, Nhược Dã ngày thường luôn cẩn trọng, ôn thuận như thế, không ngờ lúc hung dữ trông cũng có lực gớm chứ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương