Đôi mắt thâm trầm của Nhược Dã tối sầm, hắn khẽ gật đầu: “Thuộc hạ chẳng qua chỉ là loại dòi bọ lớn lên trong vũng bùn lầy, không xứng đáng làm chuyện thân mật thế này với công chúa điện hạ.”
Nguyên Túy Nguyệt đầy hứng thú nghiêng đầu: “Ồ? Bùn lầy sao?”
Nhược Dã giữ im lặng không nói. Từ năm nàng mười tuổi hắn đã là ám vệ của nàng, phong cách nói năng làm việc của nàng hắn hiểu rõ, cũng từng chứng kiến, nàng vô cùng để tâm giai cấp đẳng cấp.
“Nói với bản cung xem là loại bùn lầy thế nào?” Nàng như hứng thú, hơi ngồi thẳng người lên.
“Thuộc hạ là kẻ đê tiện.”
“Nô lệ sao?”
“Phải.”
Nguyên Túy Nguyệt gật gật đầu: “Còn không bằng cả nô tài, đúng là thứ từ trong vũng bùn lầy chui ra thật.” Thân mình ngả vào gối ôm mềm mại: “Đến đây thế nào? Tổ tiên vốn như vậy? Hay là tù binh? Do người đàn bà của tù binh sinh ra?”
Tâm mày Nhược Dã trầm xuống, bờ môi mím chặt thành một đường thẳng.
Nàng đột nhiên thu chân lại, ghé sát vào nhìn kỹ hắn, nâng gương mặt hắn hướng về phía mặt trời. Ánh nắng rơi vào trong mắt hắn, đồng tử của hắn co lại cực nhỏ, có thể nhìn thấy rõ ràng đôi mắt màu nâu của hắn, đó là một màu mắt cực kỳ nhạt.
Ngũ quan của hắn thâm sâu tuấn mỹ, mang theo huyết thống của dị tộc, nàng thong dong nói: “Ngươi có huyết thống của dân du mục nước Liêu.”
Nhược Dã không đáp, mặc cho nàng nhào nặn kéo giật.
Nàng ngồi lại vị trí cũ, chân đạp đạp vào người hắn: “Mẫu thân ngươi là tù binh, còn phụ thân ngươi thì cưỡng hiếp bà ấy.” Giọng nói mềm mại của nàng chậm rãi thốt ra những từ ngữ khắc nghiệt: “Đúng là xuất thân bẩn thỉu.”
“Thật khó tưởng tượng nổi ngươi đã lớn lên thế nào.” Váy của nàng theo động tác gác chân trượt tuột xuống tận gốc đùi.
“Vậy thì… để bản cung, trưởng công chúa Đại Tấn có xuất thân cao quý tịnh hóa thân xác ô uế này của ngươi nhé.” Nàng cười thầm yêu kiều nói.
Bàn tay rộng lớn của Nhược Dã nắm lấy cổ chân nhỏ nhắn của nàng, trong mắt không gợn tia sóng, kề môi lên, tỉ mỉ hôn lên bắp chân nàng.
Vốn dĩ là sỉ nhục hắn, thế nhưng chân nàng nằm trong bàn tay to của hắn ngược lại giống như món đồ chơi nhỏ bị hắn mân mê trong tay, lưu lại những vệt đỏ đầy tính xâm lược của hắn.
Cảm xúc tê dại ngứa ngáy này là trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ với Nguyên Túy Nguyệt. Nàng run rẩy chân muốn rụt về, nhưng lại cảm thấy như vậy có chút thảm hại bèn bướng bỉnh chống đỡ.
Những nơi bị môi lưỡi hắn công chiếm run rẩy nổi lên một lớp da gà, vừa ngứa vừa sướиɠ, cảm giác ẩm ướt mềm mại từ lưỡi hắn lưu chuyển đến tứ chi bách hài, khiến nàng khẽ run lên.
Đóa hoa kiều diễm vừa rồi còn hung dữ mang theo gai nhọn, giờ khắc này lại bị mưa gió bắt nạt đến mức run rẩy rụng những cánh hoa mềm mại, thật khiến người ta xót thương khôn xiết.
Nhược Dã chậm rãi công thành chiếm đất đi lên, đã đến tận gốc đùi của nàng. Lưỡi của hắn nhẹ nhàng lướt qua phần đùi trắng nõn của nàng, Nguyên Túy Nguyệt cảm nhận rõ ràng vùng nhạy cảm phía dưới của mình đã bị hắn khơi dậy phản ứng.
Đó là thứ hoa lộ mà nữ tử tiết ra để nghênh hợp nam nhân.
Thân thể của nàng muốn nghênh hợp hắn.
Nàng xoay mặt hắn sang bên chân còn lại, ra lệnh với vẻ làm nũng: “Bên này cũng muốn.” Cũng muốn ngươi liếʍ cho ướt sũng mới tốt.
Nhược Dã nghe theo lời hôn mυ"ŧ lên, những cái mυ"ŧ nhẹ nhàng, hơi đau đớn nhưng lại mang đến nhiều kɧoáı ©ảʍ hơn. Nàng thậm chí có chút tò mò về cảm giác đau đớn kỳ diệu này, nó lại có thể khiến nàng tiết ra nhiều nước hơn.
Khi hắn chầm chậm hôn đến cổ chân thì nàng đã ướt đẫm rồi.
…
Dục hỏa thiêu thân, nàng muốn nam nhân.
Nàng rút chân đang được tay hắn nâng ra, cởi qυầи ɭóŧ, cúi đầu khó khăn nhìn nơi đó của mình, hơi nhấc một bên chân lên, rốt cuộc mới nhìn rõ được.
Nhụy hoa hồng hào đã thấm đẫm ẩm ướt, dáng vẻ mọng nước đáng thương, dòng mật hoa rỉ ra từ bên trong đầy cám dỗ chảy xuôi xuống, nhỏ giọt trên chăn gấm màu xanh nhạt, kéo ra những sợi chỉ trong suốt.
Nhược Dã tự nhiên cũng nhìn thấy, hắn bất động im lặng dời mắt qua chỗ khác.
Nàng muốn thỏa mãn du͙© vọиɠ của bản thân, thế nhưng trên người nàng còn có trách nhiệm, còn có vinh quang.
Chao ôi, nàng bất lực thở dài một hơi.