Công Chúa Chơi Đùa Cùng Ám Vệ, Ai Ngờ Lại Đùa Ra Lửa

Chương 9

Trước Sau

break

Một tay Nguyên Túy Nguyệt kéo ống tay áo của hắn, một tay cầm cành hoa, cứ như thế chầm chậm đi bộ trở về.

Một con bướm phượng xanh lượn lờ bay múa trên cành hoa của nàng, nàng dừng bước ghé mắt nhìn. Con bướm kia lưu luyến trên cành hoa một lát rồi bay đi, bay tới trên đầu Nhược Dã quanh quẩn. 

Nguyên Túy Nguyệt bật cười: “Nó thích ngươi kìa!”

Nhược Dã theo thói quen giữ im lặng, ánh mắt hơi rủ xuống.

Con bướm kia bất khuất kiên cường, đậu trên đầu hắn, rồi lại đậu trên vai hắn. Nhược Dã giống như không thích những thứ này, theo bản năng giơ tay xua đuổi, bèn bị Nguyên Túy Nguyệt ngăn lại. Nàng trước nay chưa từng được những sinh vật này yêu thích, hiếm khi có dịp quan sát chúng ở cự ly gần thế này.

Đôi cánh của bướm phượng xanh đan xen giữa sắc vàng tươi và xanh lam, đẹp đẽ vô cùng.

Nàng nhìn thấy nó rất thân thiết dừng chân trên người hắn, cuối cùng bay về phía gương mặt tuấn lãng của hắn, đậu trên môi hắn.

Bướm kia đậu trên môi hắn giống như đang hôn hắn vậy!

Hắn lại bị một con bướm sàm sỡ!

Nguyên Túy Nguyệt bật cười, Nhược Dã nhướng mày lùi về phía sau vài bước. Con bướm kia đuổi theo hắn, Nguyên Túy Nguyệt bèn giơ tay dùng cành hoa đuổi nó đi.

Con bướm rầu rĩ bay đi mất, Nguyên Túy Nguyệt bước tới gần Nhược Dã, cẩn thận ngắm nghía bờ môi hắn. Trên môi hắn còn vươn chút phấn trên cánh bướm, nàng giơ ngón tay thay hắn gạt đi, bàn tay nhỏ nhắn túm lấy vạt áo trước ngực hắn kéo mạnh xuống.

Nhược Dã thuận theo lực của nàng cúi người, nàng kiễng gót chân, hôn lên môi hắn.

Cảm xúc mềm mại ấm áp, nàng hôn một cách tỉ mỉ, nhẹ nhàng mυ"ŧ liếʍ, triền miên dạt dào.

Cuối cùng nàng mềm nhũn trong lòng hắn, ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt đẹp sóng sánh nước, gương mặt ngọc ửng hồng như nhuộm ráng chiều, nam nhân ai nhìn vào cũng phải động lòng.

Nàng nhìn cần cổ thon dài ưu mỹ của hắn, bị mê mẩn động lòng vì hắn. Dọc theo cằm, ánh mắt dời lên trên, thế nhưng lại nhìn thấy hắn đang cụp mắt, không có biểu cảm. Nàng bỗng nhận ra lúc này hơi thở của hắn rất bình hoãn, bàn tay đang chống trên lồng ngực hắn dò xét nhịp tim của hắn vô cùng bình ổn.

Trái tim của Nguyên Túy Nguyệt giống như bị ai đó bóp mạnh một cái, cơn đau âm ỉ lan rộng. Nàng đẩy người đàn ông này ra, trong mắt có cảm xúc không thể tin nổi.

Không nên thế này, nàng nghĩ.

Không nên thế này!

Nàng hằn học ném thẳng cành hoa trong tay vào người hắn, nâng váy hoảng hốt chạy trốn.

Trong tú các, Nguyên Túy Nguyệt đang bần thần học nữ công.

“Điện hạ, mũi châm này dùng sai rồi.” Lý ma ma khẽ tiếng nhắc nhở.

Nguyên Túy Nguyệt hoàn hồn, đường kim mũi chỉ trên khung thêu đã loạn cào cào cả lên. Nàng cúi đầu, giọng điệu uể oải chán chường: “Ma ma, hôm nay đến đây thôi vậy, bản cung có chút không thoải mái.”

Lý ma ma hơi khom người: “Mong Điện hạ giữ gìn thân thể.”

Nguyên Túy Nguyệt khẽ gật đầu, được thị nữ tháp tùng trở về tẩm cung.

Buổi chiều ngày xuân, ánh nắng rực rỡ, ánh mặt trời rơi trên sập mềm sát cửa sổ trong thư phòng, và cũng rơi trên người nàng.

Nàng đã tháo bỏ trâm cài trang sức, mái tóc xanh như thác đổ trải dài trên người nàng. Nàng cởi giày tất, chỉ mặc một chiếc áo xuân màu xanh, lười biếng tựa vào gối ôm. 

Nàng là người ham ngủ, bốn mùa quanh năm buổi trưa nhất định phải nghỉ ngơi, hôm nay buổi trưa chưa ngủ, lại đúng vào lúc tiết xuân buồn ngủ, mệt mỏi vô cùng.

Thế nhưng nàng dù trằn trọc thế nào cũng không ngủ được, trong lòng nàng có một chiếc gai.

Chiếc gai đó đang đứng dưới nàng, nàng phải vuốt phẳng chiếc gai này mới được.

“Quỳ xuống.” Nguyên Túy Nguyệt nhẹ giọng nói: “Bóp chân cho bản cung.”

Nhược Dã quỳ xuống, nâng bàn chân nhỏ nhắn trắng muốt của nàng trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng ấn xoa.

Xem ra cũng khá thoải mái, Nguyên Túy Nguyệt duỗi nốt bàn chân còn lại qua, Nhược Dã ôm vào trước ngực chầm chậm nhào nặn.

Nàng vén vén vạt váy lên lộ ra bắp chân thon thả, Nhược Dã chậm rãi nắn bóp dần lên.

Nguyên Túy Nguyệt co chân lên, nhướng mày nhìn hắn, Nhược Dã liền bước theo lên sập, vẫn quỳ ngồi ở giữa sập bóp chân cho nàng.

“Bản cung thưởng cho ngươi, liếʍ đi.” Đôi chân ngọc của nàng phơi bày ra đó, cứ như vậy không chút kiêng dè cho hắn xem, bây giờ còn muốn…

break
Trước Sau

Báo lỗi chương