Công Chúa Chơi Đùa Cùng Ám Vệ, Ai Ngờ Lại Đùa Ra Lửa

Chương 8: Để bản cung tịnh hóa ngươi

Trước Sau

break

Nhược Dã bất động yên tĩnh mặc nàng bày trò, mãi cho đến khi nàng đút múi quýt cuối cùng cho hắn, ngón tay dính nước quýt cũng theo đó thọc vào trong miệng hắn. Hắn không hề tỏ thái độ kháng cự, cũng không hề nghênh hợp, chỉ nhẹ nhàng ngậm lấy.

Ngón tay nàng khẽ lau chùi trên lưỡi hắn, giống như muốn làm sạch ngón tay của mình vậy.

Hắn không nghe lời thì nàng sẽ tức giận, hắn ôn hòa thuận theo thì nàng lại càng muốn bắt nạt hắn hơn.

Nguyên Túy Nguyệt nổi ý xấu, dùng móng tay cào nhẹ lên vòm họng trên của hắn. Thấy chân mày hắn chẳng nhíu một cái, nàng chợt thấy hắn có chút đáng thương. Nàng rút ngón tay ra, đứng dậy ngồi lên đùi hắn, nghiêng người tới hôn hắn. 

Hắn vẫn còn ngậm múi quýt kia chưa nuốt xuống, nàng bèn duỗi đầu lưỡi quấn múi quýt sang miệng mình, mím mυ"ŧ cho vỡ múi quýt hút sạch nước, sau đó lại ngậm múi quýt khô khốc trả lại cho hắn.

Nhược Dã sững sờ, trong lòng hắn cảm thấy rất không tự nhiên.

Hắn không thể hiểu nổi tại sao nàng lại có thể tự nhiên làm ra loại chuyện thân mật đến mức không tưởng nổi này với người khác.

Rõ ràng trước ngày hôm qua, họ hầu như còn chẳng nói với nhau câu nào.

Hắn không thể không đón lấy múi quýt mà Nguyên Túy Nguyệt trả lại, chỉ lẳng lặng ăn. Lúc này nàng mới tha cho hắn, tiếp tục duỗi lưỡi nhẹ nhàng vuốt ve vòm họng trên vừa bị nàng cào khi nãy, giống như đang xót thương, giống như đang vỗ về.

Mặc dù hắn chẳng hề cần, cũng không hề thích.

“Ăn no chưa?” Nàng ngồi trên đùi hắn, hai tay vòng qua cổ hắn, thân hình mềm mại như không xương tựa vào người hắn, mở to đôi mắt trong vắt như ngâm qua nước suối hỏi hắn.

“Ừm.”

Nghe thấy tiếng bước chân, Nguyên Túy Nguyệt thong thả đứng dậy khỏi người hắn, sửa sang lại xiêm y, cầm đũa giả vờ như đang ăn đồ ăn. Ánh mắt nàng sâu thẳm liếc về phía Nhược Dã, Nhược Dã hiểu ý, ngay lập tức biến mất không còn tăm hơi.

Đại nha hoàn của nàng thỉnh thị: “Lý ma ma hỏi điện hạ hôm nay có rảnh học nữ công không ạ?”

Thứ Nguyên Túy Nguyệt phiền nhất là nữ công, thế nhưng Lý ma ma là người bên cạnh mẫu hậu ngày trước, dù thế nào đi nữa cũng phải nể mặt đôi chút, tránh làm tổn thương tấm lòng của lão nô. Nàng gật đầu một cái: “Sau giấc ngủ trưa đi.”

Nha hoàn đại tỳ đi trả lời, nàng uể oải đứng dậy. Vì từ nhỏ đã được hầu hạ lớn lên, đi đến đâu cũng có một bầy người rầm rộ đi theo, lại bị gò bó ở trong cung, cho nên mấy năm gần đây nàng càng lúc càng hướng đến sự tự do, thích sự tự tại khi ở một mình.

Chính vì vậy, trừ khi nàng truyền gọi, bằng không bên cạnh thường không có tỳ nữ thân cận đi theo. Nơi ở của nàng chỗ nào cũng có người hầu kẻ hạ, tùy tiện gọi một tiếng là có thể gọi vài người, thế nên cũng chẳng cản trở việc nàng sai bảo hạ nhân.

Đi dạo thong dong trong hoa viên, hoa ngày xuân kiều diễm vô số, nàng hứng chí dâng trào bèn bảo người lấy kéo tới, muốn tự tay cắt vài cành hoa mang về cắm bình.

Nhãn quang của nàng rất cao, cành cây dáng điệu không đẹp thì không lấy, hoa nở quá dày đặc hoặc quá thưa thớt không phù hợp với thẩm mỹ của nàng cũng không thèm. Mãi cho đến khi mặt trời lên cao, nàng mới cắt được hai ba cành. 

Ánh nắng hun đúc làm nàng đổ một lớp mồ hôi mỏng, đang định quay về phòng tránh nắng thì bỗng nhìn thấy chùm hoa trên cành cao với tư thái cực kỳ đẹp mắt.

Nàng kiễng chân cố với nhưng với không tới, lại không yên tâm bảo ŧıểυ thái giám cắt, sợ độ dài cắt không hợp ý mình.

Nàng gọi ŧıểυ thái giám mang ghế tới, ŧıểυ thái giám hoảng sợ nói: “Điện hạ, để nô tài làm cho ạ!”

“Bản cung tự làm, ngươi giữ ghế cho chắc vào.”

Nàng cắt đoạn cành hoa đó xuống, cảm thấy nhìn thế nào cũng thấy đẹp, vừa đi vừa ngắm nhìn. Vừa lơ đễnh liền bị vấp phải hoa cỏ dưới chân, nghiêng người suýt nữa ngã nhào xuống hồ sen. 

Tim nàng hoảng hốt, thế nhưng lại ngã vào lồng ngực rộng lớn. Hắn ôm lấy nàng, bay lướt lên lối đi nhỏ, sau khi đặt xuống kiểm tra thấy nàng không có gì đáng ngại, đang định rời đi thì lại bị nàng túm chặt ống tay áo.

Nàng cũng chẳng phải chưa từng được ám vệ cứu, đây cũng không phải là thời khắc nguy cấp gì cho cam.

Chỉ là chẳng biết tại sao nàng bỗng không nỡ để hắn ẩn mình, muốn nhìn hắn, hay nói cách khác là muốn ở bên hắn một lát.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương