"Đẹp."
Nàng dùng trâm vàng thay thế bộ dao: "Thế này đẹp hay vừa rồi đẹp?"
"Đều đẹp."
Khuôn mặt đang cười của Nguyên Túy Nguyệt bỗng chốc sụ xuống, nhíu mày nói: "Chọn một cái!"
Nhược Dã ngập ngừng hồi lâu mới nói: "Cái đầu tiên đẹp."
"Ngươi thấy bộ dao đẹp? Tại sao?" Nguyên Túy Nguyệt soi gương nhìn kỹ, sao nàng lại thấy trâm vàng đẹp nhỉ?
Nhược Dã nhíu mày không nói.
Nguyên Túy Nguyệt không chịu buông tha: "Hỏi ngươi đấy!"
"Thuộc hạ không biết." Nhược Dã thành thật đáp.
Nguyên Túy Nguyệt nhìn nhìn bộ dao được tháo xuống, lắc la lắc lư dường như rất đáng yêu, thế nhưng nàng nhìn nhìn trâm vàng điểm thúy bằng mã não trên đầu, cái này rõ ràng hợp hơn.
"Tên ngu xuẩn tục khí." Nguyên Túy Nguyệt phong thái vạn phần đứng dậy: "Đi, bồi bản cung dùng bữa."
Nguyên Túy Nguyệt là đích nữ của tiên hoàng hậu, lại có đệ đệ sinh đôi được lập làm thái tử, từ khi sinh ra đã được ban phong làm Sùng Ấp công chúa. Phong địa Sùng Ấp của nàng là một trong những khu vực trù phú, rộng lớn nhất Đại Tấn, nằm sát vách với quốc thổ của vị hôn phu Sở Vương, nói nàng là vị công chúa tôn quý nhất trong cung cũng không quá lời.
Theo lý mà nói sau khi cập kê thì nên tự mình đến phong địa làm chủ hoặc lập phủ công chúa, cả đời sống những ngày tháng tiêu dao ở ngôi cao.
Thế nhưng quyền lực càng lớn thì trách nhiệm càng nhiều, nàng phải vì phụ vương, vì củng cố chính quyền của đệ đệ mà liên hôn với Sở quốc, cho dù Sở Vương là một nam nhân còn lớn tuổi hơn cả phụ vương của nàng.
Vốn dĩ đợi nàng cập kê là phải xuất giá, nhưng không ngờ Sở Vương lâm bệnh nặng, nước Tấn đường đường lại không thể làm ra chuyện bắt công chúa một nước đi xung hỷ, hôn sự này bèn trì hoãn cho đến tận bây giờ.
…
Hôm nay thiện thực tinh tế nhiều món, thế nhưng nàng đã ăn hơn mười năm nay, sớm đã chán ngấy. Song cũng may gần đây xuân ấm hoa nở, bữa sáng được dùng tại chòi nghỉ mát nhỏ nơi hậu viện. Mẫu đơn nở rộ rất đẹp, ngắm nhìn hoa nở, tâm trạng tốt biết đâu chừng có thể ăn nhiều hơn một chút.
Thế nhưng một người như nàng rất khó có tâm trạng tốt, có điều hôm nay là ngoại lệ.
Bên trong chòi nghỉ mát, những tấm rèm lụa mỏng được hạ xuống, nàng giữ mình hắn ở lại trong chòi. Nàng bảo hắn ngồi xuống, rồi bắt chước dáng vẻ ngày trước mẫu hậu hầu hạ phụ vương gắp thức ăn cho người đàn ông trước mắt, cảm thấy vô cùng mới mẻ và thú vị.
Nhược Dã ăn những món bánh ngọt lịm và dính răng giống hệt như tính cách của nàng, gương mặt bình thản không chút gợn sóng.
“Ngon không?” Đây vẫn là lần đầu tiên Nguyên Túy Nguyệt hầu hạ người khác, nàng có chút hưng phấn hỏi hắn.
Nàng cầm lấy quả quýt: “Ta bóc quýt cho ngươi, ngươi đợi đấy.” Đầu ngón tay thon thả khoan thai bóc vỏ quýt, đặt từng múi quýt vào đĩa nhỏ tinh xảo, sau đó lại tỉ mỉ tước sạch từng sợi xơ quýt màu trắng trên múi quýt, chăm chút cho từng múi một sạch sẽ.
Thấy đầu ngón tay trắng nõn của nàng gắp múi muốn đút vào miệng mình, Nhược Dã rủ mắt há miệng, nhưng Nguyên Túy Nguyệt lại khựng lại. Nàng dùng đôi đũa bạc cẩn thận chọc vào giữa múi quýt lấy hạt ra, lúc này mới vén ngón tay nhu mì lên đút quýt vào miệng hắn. Thấy hắn ăn với vẻ mặt không cảm xúc, nàng dịu dàng hỏi: “Ngon không?”
“Ngon.”
Chẳng biết tại sao, Nguyên Túy Nguyệt bỗng dâng lên cảm giác thỏa mãn kỳ lạ, giống như vừa cho loài động vật ngoan ngoãn nào đó ăn vậy.
Nàng gắp bánh đậu đỏ hạt sen ý dĩ mà mình thích ăn, cắn ăn vòng bên ngoài, chỉ để lại phần có nhân đậu đỏ hạt sen rồi đưa đến bên miệng hắn: “Phần đậu đỏ và hạt sen bên trong là ngon nhất đấy.”
Thấy đôi mắt nàng sáng lấp lánh như thể đang muốn chia sẻ với hắn món đồ tốt lành gì ghê gớm lắm, Nhược Dã chỉ né tránh ánh mắt của nàng, phục tùng ăn miếng bánh kia.
Quả nhiên, vừa ngọt vừa dính vừa dẻo. Đây là kết cấu mà hắn ghét nhất.
Nguyên Túy Nguyệt thích ăn bánh ngọt xong rồi mới ăn trái cây, mà nàng mặc nhiên nghĩ rằng hắn cũng như vậy. Nàng đút hắn ăn bánh ngọt rồi lại tiếp tục đút hắn ăn quýt, đút vài lần, cảm thấy dùng đũa bạc lấy hạt phiền phức, nàng bèn dùng móng tay thon dài của mình khều ra.
Nước quýt căng mọng dính đầy ngón tay nàng, nàng bèn giống như một đứa trẻ, thò lưỡi ra liếʍ sạch.