Hắn cẩn thận từng li từng tí đặt nàng xuống, nàng hất cằm ra hiệu cho hắn cởi y phục. Nhược Dã bèn từ từ cởi quần áo cho nàng, nhưng cung trang lộng lẫy rườm rà, có những dải lụa hắn không biết cởi thế nào, cởi một hồi còn khiến các dải dây quấn vào nhau, bắt nàng phải chờ một lúc lâu.
Nhưng chuyện làm khó hắn, nàng sẵn lòng chờ.
Nhìn ngón tay thon dài của hắn đấu tranh với những dải dây quấn chặt nhau kia, khóe miệng Nguyên Túy Nguyệt nhếch lên khinh miệt: "Tên ngu ngốc."
Nhược Dã nghe vậy vẫn không hề lay động, hắn cụp mắt tỉ mỉ cởi dải dây, Nguyên Túy Nguyệt ngắm nghía chân mày hắn, dù sao cũng là người được mẫu hậu tinh chọn kỹ lưỡng cho nàng, hắn trưởng thành thật tuấn tú.
Lông mi của hắn dài nhưng không dày, hốc mắt sâu làm đôi mắt hắn trông thâm trầm chuyên tình, con ngươi hắn màu nâu nhạt, ánh nến chiếu rọi lấp lánh rực rỡ.
Nàng đưa tay sờ lông mày lông mi hắn, hắn theo bản năng né tránh nhưng lại cố ép mình đứng tại nguyên vị, tiếp tục cởi dải dây, mặc cho nàng sờ loạn trêu chọc.
Sau khi hắn cởi dải dây ra bèn lột quần áo của Nguyên Túy Nguyệt, Nguyên Túy Nguyệt ngẩn ra, khẽ cười hừ một tiếng, nàng nghĩ hắn tức giận rồi.
Nguyên Túy Nguyệt đưa tay phối hợp với hắn thoát y, cho đến khi chỉ còn lại yếm, tay hắn dừng động tác, hơi khom người chờ đợi chỉ thị của nàng.
"Cởi đi chứ." Nguyên Túy Nguyệt đứng dậy dang rộng hai tay: "Lề mề gì thế!"
Biểu cảm lạnh lùng của Nhược Dã không thay đổi, hắn đi vòng ra sau lưng Nguyên Túy Nguyệt, tìm được sợi dây lụa yếm nơi cổ nàng, khẽ kéo một cái, sợi dây phía trên yếm được cởi ra. Hắn cúi người cởi sợi dây nơi thắt lưng nàng, lúc yếm trượt xuống hắn bèn chộp lấy, gấp gọn gàng đặt sang một bên giá, sau đó đứng bên cạnh bình phong chờ lệnh.
Nguyên Túy Nguyệt bước vào thùng gỗ, làn nước ấm áp bao bọc nàng khiến nàng thoải mái thở hắt ra một hơi.
Đêm đã rất khuya, thường ngày giờ này nàng đã vào mộng từ lâu.
Nhược Dã tĩnh lặng chờ đợi, đợi hồi lâu, nhận ra nàng dường như mãi không có động tĩnh gì, hắn nín thở đi về phía nàng.
Nàng đã ngủ thiếp đi, cơ thể trần trụi trắng muốt như ngọc, mái tóc xanh xõa ra như rong biển, gương mặt ngọc ngà tựa vào bồn nước rải đầy cánh hoa ửng hồng, mê người như thủy yêu.
Là yêu tinh khi ngủ cũng muốn quyến rũ lòng người.
Nhược Dã cụp mắt, dùng khăn lụa nhẹ nhàng vớt nàng ra khỏi nước bọc lại. Cơ thể nhỏ nhắn mềm mại rúc vào lòng hắn, sắc mặt hắn bình thản bế nàng trở về phòng, tìm thị nữ đến hầu hạ, rồi ẩn vào bóng tối, làm tốt chức trách của một ám vệ.
Nguyên Túy Nguyệt ngủ ngon, ngủ sâu và lâu, đợi khi nàng tỉnh dậy đã quá thời gian dùng bữa sáng thường ngày. Tính tình nàng kiêu căng, bị người khác làm thức giấc sẽ có tính khí cáu kỉnh lúc thức dậy, chính vì thế nàng toàn ngủ đến khi tự tỉnh.
Nàng nhổm dậy, thị nữ lũ lượt kéo vào hầu hạ nàng chải chuốt rửa mặt. Sau khi chải chuốt đơn giản, nàng bèn cho nha hoàn thái giám lui ra.
Giờ đây, nàng đã có trò vui mới.
"Ra đây." Nàng dùng lược bí khẽ chải tóc mai.
Bóng đen rơi xuống phía sau nàng.
"Dùng bữa sáng chưa?" Giọng nàng ôn hòa, dịu dàng quyến luyến, là khẩu khí thường dùng của quý nữ trong cung.
Nhược Dã thấp giọng nói: "Chưa thưa công chúa."
Nguyên Túy Nguyệt nghĩ nghĩ bèn tìm được câu trả lời: "Lúc trực ca không được dùng cơm phải không?"
"Phải."
"Vậy ngươi đã nhịn đói rất lâu rồi." Nguyên Túy Nguyệt đặt lược bí vào trong hộp trang điểm, giơ tay chỉnh lại búi tóc mới chải xong.
Vừa rồi vị thị nữ khéo tay nhất của nàng phán đoán tâm ý của nàng mà cài cho nàng bộ dao* hồng ngọc phối với bộ nhu quần màu đại hồng trên người nàng, nhưng nàng cứ cảm thấy không hợp, mà lại không biết không hợp ở chỗ nào.
*Bộ dao: trâm cài tóc có dây tua rủ xuống, lay động theo bước đi.
Nguyên Túy Nguyệt chỉnh lại tư thế của bộ dao, thuận miệng hỏi: "Ngươi xem bản cung cài bộ dao hồng ngọc này có đẹp không?"
"Đẹp." Nhược Dã đáp.
Đối với câu trả lời của hắn Nguyên Túy Nguyệt không tỏ ý kiến gì, quay đầu ngoắc ngoắc tay với hắn, Nhược Dã đứng dậy tiến lại gần hơn chút.
Nàng lật lấy trong tráp trang sức chiếc trâm vàng điểm thúy bằng mã não, qua gương đồng được mài sáng loáng nhìn hắn, hỏi: "Ngươi xem cái này thì sao?"