Thật không biết nàng đang nghĩ gì trong đầu nữa.
Nàng có lẽ hoàn toàn không biết việc khiêu khích hắn sẽ nhận lấy hậu quả thế nào.
Hắn rút cánh tay bị nàng ôm ra.
Hy vọng nàng vĩnh viễn không biết đó sẽ là hậu quả thế nào.
Có lẽ do đêm qua ngủ ngon, vào lúc sáng sớm Nguyên Túy Nguyệt đã tỉnh dậy. Nàng mơ mơ màng màng nhận ra người đàn ông đang nằm bên cạnh, xoay mặt nhìn qua, ánh mắt hắn bình tĩnh nhìn chằm chằm màn giường.
Tia sáng mờ nhạt của bình minh phác họa cánh mũi thẳng tắp, dáng môi ưu mỹ của hắn, nàng lật người nằm bò trên lồng ngực hắn, đối thị với hắn một lát. Nhìn thấy ánh mắt tỉnh táo của hắn, nàng khẽ chu mỏ, rướn đầu cùng hắn hôn nhau.
Đầu vυ" kiều nộn quẹt qua lồng ngực rắn rỏi của hắn, nàng giật mình, môi lưỡi đang quấn quýt rời ra kéo ra sợi nước bọt. Nàng có chút thẹn thùng, từng rặng hồng vân bò lên gương mặt, nhỏ giọng mắng mỏ hắn: “Sao ngươi lại cởi áo trong của ta?”
Đôi mắt Nhược Dã tối sầm, nói: “Không phải thuộc hạ.”
“Không phải ngươi chẳng lẽ là bản cung chắc?” Nguyên Túy Nguyệt liễu mi dựng ngược, nàng cũng đâu có trách hắn, mắc mớ gì làm rồi mà còn không chịu thừa nhận chứ.
“Nói chính xác thì đúng là công chúa điện hạ.” Nhược Dã bình tĩnh nói, hắn vẫn nằm như cũ, lúc nhìn nàng hàng mi khẽ rủ, lộ ra tia ý vị kiêu ngạo lạnh lùng.
“Ngươi…” Nguyên Túy Nguyệt nghẹn lời, đột nhiên nhớ ra dường như trước đây cũng từng có chuyện như vậy, ngủ nóng là mơ mơ màng màng tự cởi quần áo…
Ừm… Ngủ cùng hắn đúng là khá nóng thật.
Nàng có chút ngượng ngùng khẽ ho một tiếng, chuyển đổi chủ đề: “Đêm qua suốt đêm không ngủ sao?”
Nhược Dã khẽ nhắm mắt, không trả lời.
Nguyên Túy Nguyệt ép cặp vυ" mềm mại lên lồng ngực hắn, đầu rúc vào trên vai hắn, giọng nói ồm ồm như nghẹt mũi: “Vậy thì ngươi chắc chắn rất mệt rồi nhỉ, bản cung ra lệnh cho ngươi ngủ, bản cung ở ngay đây bầu bạn với ngươi.”
Hắn vẫn im lặng như cũ, nàng lại mở miệng nói: “Nếu như đói bụng, bản cung truyền chút đồ ăn tới cho ngươi, ngươi muốn ăn gì?”
Nói xong bèn ngẩng đầu lên, đầu ngón tay sờ sờ mặt hắn, thấy hắn dường như có chút mệt mỏi, trong lòng dâng lên niềm luyến ái: “Ngủ đi, bản cung sẽ sắp xếp ám vệ khác đến trực đêm, sau này ngươi ngày ngày ngủ cùng bản cung đi.”
Khựng lại một xíu, mới hỏi một câu theo thủ tục: “Được không, Lục lang?”
Tiếng “Lục lang” mềm mại như bông có đuôi khẽ vểnh lên, giống như lông vũ gãi nhẹ vào lòng người.
Nàng lại tự mình nói tiếp: “Ngươi có thể không thèm đếm xỉa đến bản cung, thế nhưng bản cung vẫn hy vọng ngươi có thể thuận theo đáp lại, bản cung không muốn nổi giận với ngươi.” Giọng điệu về sau dần dần mang theo tia lạnh lùng suồng sã của kẻ bề trên.
Nhược Dã bỗng thở dài một hơi cực kỳ nhẹ, đây vẫn là lần đầu tiên nàng nghe thấy hắn thở dài, bèn chống đầu nhìn ngắm hắn.
Dưới tấm chăn bông, bàn tay thô ráp của hắn vuốt ve bờ lưng nhẵn mịn màng của nàng, hắn không hề nhìn nàng, ánh mắt nhìn về phía màn giường hoa lệ, lại giống như xuyên qua màn giường nhìn về phương xa.
Hắn rõ ràng cách nàng chẳng qua chỉ trong gang tấc, giọng nói lại giống như từ nơi rất xa xôi truyền đến, hắn nói: “Công chúa không cần phải như vậy.”
“Bản cung không hiểu ý ngươi.”
Bỗng nhiên trời đất quay cuồng, hắn nâng thân lên, giam cầm nàng giữa hai cánh tay mạnh mẽ của mình. Hơi thở của hắn trong khoảnh khắc đó trở nên nguy hiểm, sâu trong ánh mắt hắn lộ ra vẻ u ám tăm tối nồng đậm, nàng thậm chí nhìn thấy hung quang giống như loài sói trong mắt hắn.
Hắn cúi người tỉ mỉ thưởng thức nàng, thấp giọng nói: “Công chúa muốn thuộc hạ… yêu?”
Nguyên Túy Nguyệt bị dáng vẻ, giọng điệu của hắn chọc cho trái tim đập thình thịch liên hồi, mặt bỗng chốc đỏ bừng. Nàng ngơ ngác sững sờ một lát, vội vàng gượng chống khí thế lấy lại thể diện, cao giọng vội vàng nói: “Bản cung mới không thèm khát tình yêu của ai cả, bản cung… bản cung chẳng qua chỉ là muốn làm thế nào thì làm thế ấy thôi!”
Nhược Dã bỗng mỉm cười, lúm đồng tiền quyến rũ bên má trái lún sâu xuống. Khi hắn cười trông có phần bất cần đời, ngữ điệu cũng mang theo ý trêu chọc.
"Vậy công chúa chỉ muốn thuộc hạ… thuận theo?"
Nguyên Túy Nguyệt xưa nay luôn là người chiếm vị trí chủ đạo, đây là lần đầu tiên nàng rơi vào tình cảnh bị người cùng trang lứa kiểm soát. Nàng chẳng rõ bản thân đang hoảng loạn hay ngượng ngùng, nhiệt độ cơ thể dần tăng cao, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ, ngay cả vành tai trắng nõn nhỏ nhắn cũng nhiễm phải tầng đỏ ửng.