Nàng vội vàng tìm lại dòng suy nghĩ của mình, bày ra khí thế của Trưởng công chúa, hơi hất cằm nói.
"Đều không phải!"
Ánh mắt hắn tối sầm, khóe miệng lại nhếch lên, nở nụ cười không chút độ ấm, đè thấp giọng nói.
"Vậy hành vi này của công chúa chỉ là lấy thuộc hạ ra để giải khuây sao?"
Không phải, là vì thích ngươi nên mới gần gũi với ngươi. Nguyên Túy Nguyệt không thể nào thốt ra những lời như vậy.
Nàng biết nếu mình đáp lại khéo léo, mối quan hệ giữa hắn và nàng chắc chắn sẽ trở nên thân mật hơn hiện tại, ít nhất không phải một mình nàng độc thoại. Nàng bèn hạ bớt nhuệ khí, vươn tay ôm lấy hắn nũng nịu nói: "Không phải giải khuây, là muốn cùng người thế này."
Ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng như trước, khẽ bật ra tiếng cười lạnh: "Thuộc hạ hiểu rồi."
Bầu ngực trắng nõn bất thình lình bị bàn tay đầy vết chai của hắn nắm gọn, hắn vươn đầu lưỡi cuốn nụ hoa anh đào vào trong miệng, ra sức mυ"ŧ mát từng ngụm lớn.
Thân thể của Nguyên Túy Nguyệt nào từng chịu qua kí©ɧ ŧɧí©ɧ như vậy, hắn ngậm mυ"ŧ rất mạnh bạo, thỉnh thoảng còn cắn một cái. Bầu sữa của nàng bị hắn mυ"ŧ đau đớn, nhưng lại kèm theo cảm giác khoái lạc vi diệu.
Nàng vươn tay đẩy hắn, hắn bèn dùng một tay dễ dàng tóm chặt hai cổ tay nàng, trêu chọc: "Chẳng phải công chúa thích thế này sao?"
Nói xong, hắn lại chuyển sang cắn bầu sữa bên kia.
Hai chân nàng bị vòng eo hắn tách ra, hạ thể cọ xát với người hắn, cảm nhận được vật cứng rắn cách lớp vải ma sát qua lại nơi đó của nàng. kɧoáı ©ảʍ chỗ bầu ngực vô cùng mới mẻ, vùng dưới thế mà lại có cảm giác, dần dần trở nên ẩm ướt.
Nhược Dã dùng lực rất tùy ý, có lẽ hắn chỉ tùy tiện kéo giật một cái, nhưng thân thể kiều quý của Nguyên Túy Nguyệt lại là nỗi đau khôn xiết. Nàng cắn chặt môi không phát ra tiếng, nghĩ đến lời Nhược Dã vừa nói, có phải hắn nghĩ nàng đang trêu đùa hắn không?
Câu nàng nói "muốn cùng ngươi thế này", liệu hắn có hiểu lầm thành nàng chỉ muốn cùng hắn làm loại chuyện này không?
"A…"
Nàng đau đớn thốt lên thành tiếng, nếu không tại sao hắn lại đột ngột trở nên như vậy? Đôi mắt nàng ngập nước, hai cánh tay chắn trước ngực, dáng vẻ đáng thương vô cùng.
"Người làm ta đau rồi!"
"Công chúa không cần nữa sao?"
Hắn đăm đăm từ trên cao nhìn xuống nàng.
Mấy lọn tóc trên vai Nguyên Túy Nguyệt mềm mại rủ xuống gối, nàng nhẹ nhàng dịch chuyển muốn lui người ra khỏi thân hắn. Nhưng hắn đột ngột ép người mạnh xuống, vật cứng rắn cách lớp quần thúc vào cửa huyệt ướt đẫm của nàng.
Mảng ẩm ướt dường như muốn xuyên qua lớp vải dính lên nghiệt căn của hắn. Ánh mắt hắn nhàn nhạt: "Không cần nữa?"
Nàng bị động tác đột ngột của hắn áp chế, khí thế nam tử cương dương bá đạo của người đàn ông không hề thu bớt, chấn nhiếp nàng, dọa nàng theo bản năng co gập chân.
Hắn nhổm dậy, quỳ ngồi giữa hai chân nàng, thân hình hạ thấp, gương mặt tuấn tú đối diện với hạ thể của nàng. Nguyên Túy Nguyệt theo bản năng muốn lui về sau trốn chạy, hắn bèn chộp lấy cổ chân nàng, khiêm tốn hỏi.
"Không cần nữa sao?"
Ngoan ngoãn dịu dàng, cứ như thể người đàn ông nguy hiểm vừa rồi không phải là hắn vậy.
…
Nguyên Túy Nguyệt còn đang suy nghĩ có lẽ Nhược Dã không đơn giản như nàng tưởng, hắn đã nắm cổ chân nàng nâng chân nàng lên, một tay nâng mông nàng rồi kéo quần xuống. Hắn nhìn chăm chằm nơi đó, nàng bèn dùng sức khép chặt hai đùi.
Nàng nhìn hắn chăm chú quan sát nơi riêng tư của mình, có chút hoảng loạn, vội vàng tìm lại uy nghiêm.
"Bổn cung… Bổn cung bây giờ không cần."
Nhược Dã ngước mắt nhìn nàng, không nói nửa lời.
Hắn hơi cúi đầu, dùng ngón tay quệt ga giường, hai ngón tay tách ra, đầu ngón tay kéo ra những sợi tơ bạc trong suốt lấp lánh. Hắn cứ đóng mở ngón tay qua lại, đùa nghịch sợi tơ kéo ra từ dòng dâm thủy.
Nàng xấu hổ muốn ngăn hắn lại, nhưng lại thấy hắn tò mò đưa đầu ngón tay đến bên môi, đầu lưỡi quét qua, tặc lưỡi nếm thử.
Nguyên Túy Nguyệt ngây người sững sờ tại chỗ, hắn chuyển ánh mắt hỏi lần nữa: "Không cần nữa sao?"
Miệng nàng há ra nhưng không phát ra tiếng, co chân cử động, nơi đó lại trào ra luồng nhiệt ấm áp.
Hắn bắt trọn khoảnh khắc đó, ghé sát mặt vào giữa hai chân nàng:
"Không cần nữa sao?"
Nguyên Túy Nguyệt cắn môi, tiếng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Cần…"