Cảm giác thiếu đồ chứa chợt ùa vào tâm trí Hoa Trì. Một chiếc chum lớn như vậy có thể đựng được bao nhiêu thứ!
Hiện tại trời đang vào mùa, muối ít dưa chua để ăn vào mùa đông cũng rất ổn, hoặc dùng để trữ nước. Trong hang động nhỏ, nước sẽ ngưng tụ đủ một lượng nhất định rồi ngừng thấm, phải dọn chỗ nước cũ đi thì mới tích thêm được nước mới.
Hoa Trì đã nghĩ ra rất nhiều cách dùng cho chiếc chum lớn này!
Cậu đi đến quầy, giả vờ hỏi vu vơ: “Đồ này của cậu không ít nhỉ, lấy từ mấy căn nhà ngoại ô đúng không?”
Chàng trai trẻ lau mặt, tỉnh dậy, gật đầu: “Đúng rồi. Ban đầu cứ tưởng tìm được đồ ăn, hóa ra bị người ta dọn sạch cả rồi, chỉ còn mấy món lớn không ai thèm, bọn tôi mới mang về.”
Hoa Trì cười thầm trong lòng, đúng là người thật thà, hỏi gì đáp nấy.
“Chum này có bị rò nước không?”
“Hả? Để tôi xem… Không, không rò đâu! Chỉ bị mẻ một chút ở viền thôi. Ầy, đồ ở làng mang lên mà, có cái nào không bị xước mẻ chút đâu.”
Đây chẳng phải là kiểu bán hàng “tự bêu xấu” sao?
Hoa Trì hỏi giá: “Vậy cái chum lớn này bán bao nhiêu?”
“Nếu cậu nhanh gọn, 15 điểm là lấy. Tôi còn tặng thêm cái nhỏ nữa!”
Cậu ta vỗ tay vào chiếc chum nhỏ bên cạnh, vỗ đến kêu “bốp bốp”.
Chiếc chum nhỏ bị cái lớn che khuất, giờ Hoa Trì mới thấy rõ, nó cao khoảng một mét, kiểu dáng giống chiếc lớn — miệng rộng, thân tròn, đáy hẹp.
Hỏng rồi, Hoa Trì cảm giác mình động lòng mất rồi. 15 điểm thật ra hơi đắt, cậu cố mở lời trả giá: “Cậu bớt chút nữa đi. Bớt chút tôi lấy ngay!”
“Không bớt được đâu. Rẻ quá thì tôi không đủ điểm nộp tháng này mất.”
“Thế này, cậu giảm thêm cho tôi 5 điểm, chum này to thế mà tôi còn phải tự vác đi.”
...
Cả hai bắt đầu thương lượng qua lại. Cuối cùng, chàng trai trẻ chấp nhận: “Thôi được rồi, 10 điểm! Tôi bán đấy! Cậu đúng là khéo ép giá. 10 điểm thì 10 điểm!”
Hoa Trì vừa nghe cậu ta đồng ý đã nhận ra mình vẫn còn trả giá thấp. Đáng ra còn có thể ép xuống nữa.
Dù sao giao dịch cũng đã xong, hai cái chum lại quá hợp ý, Hoa Trì cũng thấy giá này là đáng.
“Tôi về lấy xe, cậu đợi tôi một lát.” Những chiếc chum to như vậy Hoa Trì không thể vác đi ngay, bèn hẹn cậu ta chờ một chút để quay về lái xe đến.
Chàng trai trẻ giúp Hoa Trì chất chum lên xe. Sau khi suy nghĩ, Hoa Trì quyết định đặt nằm ngang hai chiếc chum trong xe để chúng không quá lộ liễu, rồi đỗ xe ở một chỗ mà từ cửa sổ tầng trên có thể nhìn thấy.
Thời buổi này, đồ ăn, đồ uống, quần áo thường xuyên bị trộm. Nhưng một cái chum lớn như vậy thì lại an toàn hơn, ít ai rảnh rỗi mà đi trộm thứ cồng kềnh khó di chuyển như thế này.
Hoa Trì không đưa chum lên phòng, vì vác lên vác xuống quá phiền phức. Cậu định tháng sau sẽ trực tiếp chuyển chúng đến hang động.
Chiếc chum lớn dường như đã khơi gợi một “nút thắt” nào đó trong lòng Hoa Trì. Ở vùng cực Bắc của tổ quốc, mùa đông dài và lạnh khắc nghiệt, không thể nghĩ đến chuyện có rau xanh.
Hoa Trì vẫn nhớ hồi nhỏ, mỗi khi đến mùa thu hoạch, bà ngoại cậu sẽ rửa sạch tất cả các chum lớn trong nhà, để muối dưa chuột, tỏi, dưa cải chua và bất cứ loại rau nào có thể ngâm được để bảo quản.
Khi đó bầu trời luôn trong xanh, rạng rỡ. Căn nhà gạch đỏ mái xanh được bao quanh bởi cây cối xanh tươi. Rau củ được rửa sạch, phơi dưới ánh mặt trời, phản chiếu tia sáng lấp lánh từ dòng nước. Mây trắng in bóng dưới mặt nước. Cậu bé Hoa Trì ngày ấy nằm trong chiếc võng mà ông ngoại đan cho, gối đầu lên một quả cà tím lớn, ngủ một giấc thật ngon lành.
Thói quen muối dưa vẫn được giữ lại ngay cả sau khi làng chuyển đi. Lúc đầu là để có thức ăn phong phú hơn vào mùa đông, sau này lại là vì một phần ký ức khó phai mờ.
Bây giờ đúng là mùa thu hoạch! Không mua thêm vài cái chum lớn và mấy loại rau của căn cứ để dự trữ thì thật có lỗi với huyết mạch tổ tiên!