Khu trung tâm là nơi các dị năng giả mạnh mẽ nhất sinh sống. Chợ ở đó bán chủ yếu các mặt hàng liên quan đến dị năng, cần dùng tinh hạch để đổi. Tinh hạch được thu thập từ xác của xác sống biến dị. Trong tay Hoa Trì hiện chỉ có một viên tinh hạch hệ phong cỡ thấp nhất mà cậu lấy được từ chiếc xe chở hàng hôm trước, nhưng thứ này không đổi được gì đáng giá cả.
Khu Tây cũng là nơi tập trung nhiều dị năng giả, nhưng ở đó cho phép giao dịch bằng điểm. Hoa Trì dùng điểm đổi được một tấm da cừu lớn của một con cừu biến dị.
Hiện tại căn cứ không thiếu quần áo giữ ấm. Cứ mỗi thời gian lại có những nhóm kéo về căn cứ cả xe tải quần áo. Hoa Trì cũng đã tích trữ hai chiếc áo phao, nhưng nghĩ đến nhiệt độ khắc nghiệt trong rừng vào mùa đông, cuối cùng cậu cắn răng chi 400 điểm để mua tấm da cừu đó.
Dựa vào kích thước da cừu, có thể thấy con cừu biến dị này khi còn sống chắc chắn rất to. Hoa Trì đem da cừu về nhà, đo đạc một chút, rồi quyết định cắt đôi: một nửa để làm áo khoác lông, nửa còn lại làm nệm trải giường.
Khu Đông nằm gần viện nghiên cứu. Chợ ở đây thỉnh thoảng có những thiết bị máy móc mới được chế tạo hoặc đồ thải ra của viện nghiên cứu. Hoa Trì chỉ mong đổi được vài tấm pin năng lượng mặt trời, nhưng hiện tại vẫn chưa có thu hoạch.
Ngoài các thiết bị điện tử, khu Đông còn có các xưởng thủ công mỹ nghệ lớn nhất căn cứ, được căn cứ chính thức bảo trợ, tương đối an toàn và đảm bảo.
Hoa Trì vác tấm da cừu của mình, bước vào một cửa hàng nhỏ hẹp.
Cậu thân thiết chào hỏi cô gái đang bận rộn bên máy may ở cửa: “Chị Tiểu Nguyệt, chị đang bận à!”
Cô gái ngẩng đầu nhìn thấy Hoa Trì, khuôn mặt vốn lạnh lùng trở nên dịu dàng hơn: "Ồ! Khách quý đấy! Sao lại nhớ đến chỗ chị thế này? Muốn quay lại làm phụ tá cho chị à?”
Hoa Trì hơi ngại ngùng: “Không phải. Em vừa kiếm được một tấm da cừu, muốn nhờ chị làm giúp một nửa thành áo lông, nửa còn lại thành nệm giường. Chị thấy có được không?”
Thật ra Hoa Trì cũng biết chút ít về xử lý da, nhưng so với một người chuyên nghiệp thì chắc chắn không bằng.
“Hứ, đúng là ‘Không có chuyện gì thì không lên Tam Bảo Điện’ mà.” Tiểu Nguyệt bĩu môi, rồi quay đầu gọi lớn: “Lộ Lộ! Ra làm việc nào!”
Cô vừa dứt lời, một con nhện khổng lồ với màu sắc rực rỡ như tranh sơn dầu bất ngờ rơi xuống từ trần nhà!
Con nhện dài gần một mét, toàn thân phủ đầy lông tơ, rơi xuống đúng chỗ chân Hoa Trì. Hoa Trì vẫn giữ nụ cười trên mặt, không dám nhúc nhích.
Cậu từng làm việc tại đây một thời gian, biết con nhện này rất hay để bụng, chỉ có thể khen, không thể chê, càng không được tỏ ra sợ hãi. Làm tổn thương đến “tâm hồn yếu đuối” của nó sẽ gây họa ngay.
Lộ Lộ là một con nhện được nuôi làm thú cưng, biến dị sau mạt thế. Trước đây nó là thú cưng của Tiểu Nguyệt, sau mạt thế trở thành chỗ dựa sinh nhai của cô.
Thông thường, động vật biến dị sẽ thông minh hơn, thậm chí có lời đồn rằng ngoài hoang dã còn có những con biến dị đủ khôn ngoan để bày mưu tính kế như con người.
Lộ Lộ cực kỳ nổi tiếng trong căn cứ, không chỉ vì sự thông minh của nó mà còn bởi kỹ năng may vá siêu việt. Tơ nhện của Lộ Lộ rất dẻo dai và đàn hồi. Kết hợp với tay nghề khéo léo của Tiểu Nguyệt, hai người — à không, một người một nhện — sống rất dư dả nhờ nghề thủ công của mình.
“Lộ Lộ nói không vấn đề gì. Xem như quen biết, 30 điểm là được. Chị cũng đang rảnh, cậu cứ qua lấy sau hai ngày nữa.”
Tiểu Nguyệt vừa cười vừa truyền đạt “ý kiến” của Lộ Lộ, không quên nhìn Hoa Trì với ánh mắt vui vẻ khi thấy cậu cố giữ sự bình tĩnh. Hoa Trì gật đầu, lịch sự cảm ơn rồi nhanh chóng chuồn đi.
Ngày mai đã là mùng 1 tháng 9, Hoa Trì có thể rời khỏi căn cứ lần nữa!