Editor: XengXengXeng
Ân Ngưng bị thao đến mức không còn chút sức lực nào để chống đỡ thân trên. Đôi gò bồng đảo no tròn chốc chốc lại rũ xuống, chạm nhẹ lên bức tranh đã ướt đẫm dâm thủy kia. Đầu ngực theo từng cú thúc mạnh bạo của nam nhân mà không ngừng rung rinh, cọ xát trên mặt giấy.
Giấy Tuyên tuy láng mịn, nhưng đầu vú lại càng thêm kiều nộn, nhạy cảm. Mới cọ xát trên mặt giấy vài cái như thế, hai hạt đậu nhỏ đã trở nên cứng ngắc, dựng đứng cả lên.
Ân Ngưng chổng cao mông, đón nhận từng cú thúc của nam nhân, nhưng nàng không thỏa mãn với sự ma sát đứt quãng đó. Nàng dứt khoát nằm sấp hẳn xuống mặt bàn, chủ động ưỡn ngực, chà xát đôi gò bồng đảo lên mặt giấy.
"A ưm... sướng quá... a... mạnh thêm chút nữa... a..."
Nhìn động tác của muội muội, Ân Thần Dương rất nhanh đã phát hiện ra hành vi dâm đãng lén lút của nàng. Điều này khiến thân thể nam nhân run lên một cái, cây gậy thịt đang chôn sâu trong hậu huyệt nàng lại trướng to thêm vài phần.
"Hôm nay ca ca chưa chăm sóc tốt đôi vú của Ngưng Ngưng... để ca ca giúp muội..."
Ân Thần Dương khẽ cúi người, mở ngăn kéo, lấy ra một cuốn sách chép tay bằng giấy vàng đã cũ kỹ từ thời xưa.
Kỹ thuật ngày xưa còn lạc hậu, bột giấy không được tinh luyện kỹ càng, nên giấy làm ra sần sùi như giấy nhám, bề mặt lồi lõm với vô số tạp chất nhỏ li ti. Ân Thần Dương mở cuốn sách ra, lót xuống dưới bộ ngực của em gái. Cảm giác ma sát thô ráp, châm chích ấy đâu phải thứ giấy Tuyên trơn láng có thể so sánh được. Sự kích thích mãnh liệt khiến Ân Ngưng không kìm được mà hét lên dâm đãng.
"A... kích thích quá... a a... sắp bị mài hỏng mất rồi..."
Đúng lúc này, một giọng nói non nớt bỗng nhiên vang lên ngay bên cạnh hai người: "Hoàng huynh, hoàng tỷ, hai người đang làm gì thế?"
"A!"
Hai huynh muội đồng thời quay phắt đầu lại. Chỉ thấy một thiếu niên đang đứng ngay cạnh bàn thư án, mở to đôi mắt tò mò nhìn chằm chằm vào bọn họ.
Gọi là thiếu niên nhưng thực chất chỉ mới khoảng bảy tám tuổi, chiều cao cũng chỉ nhỉnh hơn mặt bàn đúng một cái đầu. Hèn chi lúc cậu bé đi vào, Ân Thần Dương cũng không hề phát hiện ra.
Nước Đại Khải tuy phong tục cởi mở, nhưng chuyện loạn luân giữa huynh muội vẫn là điều đại kỵ, huống hồ họ còn là anh em ruột cùng một mẹ sinh ra. Nếu là người ngoài bắt gặp, Ân Thần Dương quả thực không biết phải xử trí thế nào. Nhưng khi nhìn thấy đó là thập nhất hoàng tử Ân Thần Hữu, thái tử Ân Thần Dương lại thở phào nhẹ nhõm.
Mẫu phi của Ân Thần Hữu qua đời từ sớm, nhưng vì xuất thân thấp kém nên chẳng có phi tần nào nguyện ý nhận nuôi nó. Từ nhỏ nó đã lớn lên bên cạnh nhũ mẫu, trong cung là một vị hoàng tử mờ nhạt, gần như sắp bị người ta lãng quên, cả năm trời cũng chẳng gặp được phụ hoàng mấy lần.
Thập nhất đệ mới chỉ bảy tuổi, chắc chắn chưa hiểu chuyện nam nữ, tính tình lại đơn thuần. Ân Thần Dương biết thừa chỉ cần dỗ dành, lừa phỉnh vài câu là sẽ êm xuôi thôi.
Ân Thần Dương đỡ muội muội dậy khỏi mặt bàn, nhanh tay kéo lại áo yếm che đi bầu ngực cho nàng, sau đó để nàng ngồi dựa lưng vào lòng mình, ngự trên đùi hắn. Váy dài của Ân Ngưng vốn chưa hề cởi bỏ mà chỉ bị vén lên tận thắt lưng, giờ nàng ngồi xuống, tà váy rũ xuống, liền che khuất đi cảnh xuân sắc giữa hai đùi.
Thực hiện xong chuỗi động tác ấy, thần thái Ân Thần Dương vẫn thản nhiên như không, chẳng hề lộ ra chút bối rối hay căng thẳng nào.
Tuy nhiên lúc này Ân Thần Dương đang thao đến sướng khoái, làm sao nỡ rút cây gậy thịt chưa được xuất tinh ra ngoài. Huống hồ nếu lúc này rút ra thì càng thêm lộ liễu, dễ khiến thiếu niên phát hiện ra điểm bất thường, vì thế hắn vẫn cứ để nguyên cây gậy thịt chôn chặt, lấp đầy trong hậu huyệt nàng.
Ân Ngưng lại căng thẳng tột độ, hậu huyệt cũng theo đó mà co thắt kịch liệt, siết chặt lấy nam nhân khiến hắn đau điếng từng cơn. Ân Thần Dương cúi đầu ghé sát tai nàng, thì thầm trấn an: "Ngưng Ngưng, đừng sợ, thập nhất đệ không hiểu chuyện đâu, muội cứ nghe theo ta sắp xếp là được."
Ân Thần Dương ngẩng lên nhìn em trai, nhưng không trả lời câu hỏi vừa rồi của cậu bé, mà bình tĩnh hỏi ngược lại: "Vậy đệ nói xem bọn ta đang làm gì nào?"
Ân Thần Hữu lắc đầu. Cậu bé chưa hiểu chuyện nam nữ, tự nhiên cũng không cảm thấy tư thế này có gì quá bất thường, chỉ lờ mờ cảm thấy hơi kỳ lạ mà thôi.
"Chỗ của hoàng huynh thơm quá, ngửi thấy mùi này tiểu Hữu thấy đói bụng rồi."
Ân Thần Dương không biết sao hắn lại nói ra những lời kỳ lạ đó. Nhưng nghĩ lại, một vị tiểu hoàng tử mà bên cạnh không có lấy một cung nữ hay ma ma đi theo, một mình chạy lung tung trong cung thế này thì chắc chắn là kẻ không được sủng ái, chẳng ai thèm quan tâm. Hắn bèn chỉ tay về phía chiếc bàn trà bên cạnh: "Đằng kia có chút điểm tâm, đệ muốn ăn thì tự mình qua đó mà lấy."
Thế nhưng Ân Thần Hữu không hề rời đi. Đôi mắt cậu bé dán chặt vào người Ân Ngưng: "Trên người hoàng tỷ thơm quá, tiểu Hữu muốn uống sữa của hoàng tỷ."
"Nói bậy bạ gì đó! Hoàng tỷ đệ chưa sinh con, lấy đâu ra sữa."
"Không phải sữa ở bên trên, là sữa ở bên dưới cơ. Các cung nữ trong cung của đệ cũng chưa sinh em bé, nhưng ai cũng có hết đấy, bọn họ vẫn thường cho đệ uống mà." Thiếu niên bắt đầu cuống lên, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy vẻ ngây thơ vô tội, chẳng giống đang nói dối chút nào.
"Sữa ở bên dưới? Chẳng lẽ ý đệ là dâm thủy trong huyệt?"
"A, sao thập nhất đệ cũng muốn uống nước của Ngưng Ngưng?"
Hai huynh muội bình thường lén lút liếm huyệt cho nhau còn sợ người ngoài biết, không ngờ cậu bé này lại công khai đòi hỏi trắng trợn như vậy. Cả hai nhất thời sững sờ, không kịp phản ứng. Thấy anh chị không lên tiếng phản đối, Ân Thần Hữu tưởng hoàng tỷ đã đồng ý, bèn hớn hở chạy tới, chui tọt vào trong váy của Ân Ngưng.
Ân Ngưng vốn không mặc quần lót, hai chân lại đang dang rộng ngồi trên đùi Ân Thần Dương. Lúc nãy dùng dâm thủy để mài mực, huyệt nhỏ bị cọ xát đến chảy nước ròng ròng, cửa huyệt ướt nhẹp một mảng. Hơn nữa cảm giác căng thẳng khi bị phát hiện khiến huyệt nhỏ đến giờ vẫn chưa thả lỏng, cứ co bóp từng cơn, đẩy dâm thủy trào ra ngoài.
"Bên dưới của hoàng tỷ chảy nhiều sữa quá đi, hèn gì trong phòng thơm nức mũi."
Cậu bé vừa nói vừa áp cái miệng nhỏ nhắn vào hoa hộ của nàng. Đầu tiên liếm sạch những giọt dịch tràn ra ngoài, sau đó lần theo cội nguồn dòng nước, đầu lưỡi linh hoạt chui vào trong khe hoa, lướt qua những nếp gấp thịt mịn màng trên vách, mặt lưỡi thô ráp liên tục cạo, liếm lấy chất lỏng trong veo rồi cuốn vào miệng nuốt xuống.
Dâm thủy của Ân Ngưng ngọt ngào vô cùng, ngon hơn bất kỳ loại sữa nào cậu từng nếm qua. Vừa liếm thử một cái, cậu bé đã luyến tiếc không nỡ buông, đầu lưỡi lúc liếm nhẹ lúc cạo mạnh, thỉnh thoảng còn mút chùn chụt mấy cái. Ân Ngưng bị liếm đến mức cả cái huyệt nhỏ run lên bần bật, rên rỉ thở dốc. Dưới kỹ thuật điêu luyện của chiếc lưỡi nhỏ, dâm thủy trong huyệt lại tuôn trào từng đợt.
Ân Thần Dương biết kỹ thuật liếm huyệt của thiếu niên này chắc chắn rất cao siêu, nếu không làm sao khiến em gái hắn sướng đến rên rỉ nhanh như vậy. Hậu huyệt của nàng cũng co thắt theo tiền huyệt, siết chặt lấy hắn khiến hắn không kìm được phải khẽ nhấp hông vài cái.
Nhưng Ân Thần Dương đâu biết rằng, vị tiểu thiếu niên này chính là được nuôi lớn bằng dâm thủy của nhũ mẫu và cung nữ. Việc liếm huyệt uống dâm thủy là chuyện cơm bữa hàng ngày của cậu, kỹ thuật còn thuần thục hơn cả đám dục nô.
Tiểu hoàng tử mất mẹ sớm, được nhũ mẫu nuôi lớn nên cực kỳ quyến luyến bà ta, rất tham ăn sữa. Đến hai ba tuổi vẫn đòi bú, nhưng sữa của nhũ mẫu ngày càng ít đi. Bị đứa trẻ mút mát như thế, thứ được kích thích ra không phải là sữa, mà là dục vọng.
Thực ra gọi là nhũ mẫu nhưng cũng chỉ là thiếu phụ mới ngoài hai mươi, đang tuổi xuân phơi phới. Vào cung làm nhũ mẫu để kiếm tiền nuôi gia đình, nhưng mỗi tháng chỉ được xuất cung một lần, đêm xuân đằng đẵng khó lòng chịu nổi. Những đêm vắng người, nàng ta thường lén lút tự an ủi. Phận làm kẻ dưới, không dám dùng ngọc thế giải tỏa, chỉ đành dùng ngón tay day hạt hột le, chọc ngoáy huyệt nhỏ cho đỡ ngứa.
Hôm đó nhũ mẫu đang tự sướng cao trào thì Tiểu hoàng tử ngủ bên cạnh thức giấc đòi bú sữa. Nàng ta làm gì còn sữa, nhưng dâm thủy bên dưới đang muốn trào ra mà chưa được giải tỏa, khó chịu vô cùng, dục hỏa thiêu đốt lý trí. Nàng ta ma xui quỷ khiến thế nào lại ấn đầu Tiểu hoàng tử vào giữa hai chân mình, bảo đứa trẻ mút lấy hạt hột le đang sưng tấy vì bị day nắn. Đứa trẻ ngây thơ nào biết gì, người lớn bảo sao làm vậy, cứ thế ngậm lấy hạt đậu nhỏ mà mút lấy mút để.
Kỹ thuật của đứa trẻ tuy còn non nớt, nhưng cảm giác được người khác liếm láp hạt ngọc khác hẳn tự mình chơi đùa. Chỉ vài cái, thiếu phụ đã lên đỉnh, dâm thủy từ cửa huyệt ồ ạt trào ra.
Đứa trẻ mút mãi chẳng thấy sữa, cuống quá sắp khóc. Nhũ mẫu liền dỗ dành, bảo rằng nước chảy ra đó chính là sữa, lừa tiểu hoàng tử uống hết chỗ dâm thủy của mình.
Tiểu hoàng tử tuy thấy mùi vị là lạ, nhưng đang lúc khát sữa, hơn nữa lại được nhũ mẫu nuôi lớn nên rất nghe lời bà ta, đành nhắm mắt uống cạn.
Nhũ mẫu nếm được mùi ngon ngọt, từ đó ngày nào cũng lừa tiểu hoàng tử uống sữa bên dưới của mình. Có lúc bà ta còn cố tình cắt giảm khẩu phần ăn uống bình thường của cậu bé, khiến tiểu hoàng tử hình thành thói quen: hễ đói hay khát liền chui vào váy bà ta liếm huyệt, uống dâm thủy để giải khát, lót dạ.
Chuyện này vốn là bí mật của hai người, nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Một hôm có cung nữ dậy đi vệ sinh ban đêm, nghe thấy tiếng rên rỉ sung sướng của nhũ mẫu nên phát hiện ra sự việc.
Nhũ mẫu sợ chuyện bại lộ, bèn dụ dỗ tiểu hoàng tử liếm huyệt cho cả cung nữ kia. Cung nữ đó vẫn còn là xử nữ chưa trải mùi đời, nào dám làm chuyện hoang đường này. Nhưng bị nhũ mẫu đè ra, lột váy, khi cái miệng nhỏ nhắn của Tiểu hoàng tử ngậm lấy hạt ngọc mười mấy năm chưa từng ai chạm tới, cung nữ cũng cảm nhận được khoái cảm tuyệt diệu. Đợt sữa đầu tiên của nàng ta đã bắn vào trong miệng tiểu hoàng tử.
Biết chuyện này càng nhiều người thì miệng lưỡi càng tạp. Về sau, cả bốn cung nữ trong tẩm điện của tiểu hoàng tử đều trở thành nhũ mẫu của cậu.
Trước kia chỉ có một mình nhũ mẫu, chút dâm thủy ít ỏi không đủ làm Tiểu hoàng tử no bụng, cậu vẫn ăn thêm cháo. Nhưng giờ có tới năm bầu sữa, nhũ mẫu liền cắt luôn cơm nước của cậu. Cứ đói khát là cậu lại tìm đến các nàng uống dâm thủy.
Dưới sự huấn luyện đó, kỹ thuật lưỡi của tiểu hoàng tử tiến bộ vượt bậc. E là liệt nữ trinh tiết đến mấy, chỉ cần để cậu liếm qua, chưa đầy một khắc (15 phút) cũng phải chảy nước ròng ròng.
Việc liếm huyệt đối với người khác là tình thú, còn với cậu là nhu cầu sinh tồn thiết yếu. Bởi nếu không kích thích cho các cung nữ chảy dâm thủy, cậu sẽ phải nhịn đói.
Nhũ mẫu từng dạy Ân Thần Hữu rằng ra khỏi tẩm điện thì không được tìm cung nữ khác uống dâm thủy. Bà ta còn dọa dẫm rằng nếu để Hoàng hậu biết các nàng không cho hoàng tử ăn no, để hoàng tử phải ra ngoài kiếm ăn, thì các nàng sẽ bị phạt nặng.
Tiểu hoàng tử được các nàng nuôi lớn, đương nhiên không nỡ để các nàng bị phạt, nên ra ngoài vẫn luôn giữ quy củ, chưa từng bị ai phát hiện.
Hôm nay chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại lạc vào tẩm cung của thái tử. Ân Ngưng bắn dâm thủy đầy bàn, cậu vừa bước vào phòng đã ngửi thấy mùi hương quyến rũ đó.
Vốn cậu cũng không định xin hoàng tỷ dâm thủy, nhưng mùi hương của Ân Ngưng thơm quá, thơm hơn hẳn mùi của cô cung nữ nhỏ nhắn mà cậu thích nhất. Càng ngửi Ân Thần Hữu càng thấy đói cồn cào. Cậu biết vị hoàng tỷ này tính tình hiền lành nhất, chắc chắn sẽ không mách hoàng hậu, nên mới không kìm được mà mở miệng xin uống.
Trong thâm tâm cậu, liếm huyệt uống dâm thủy chẳng phải chuyện gì đáng xấu hổ. Nó cũng giống như đi xin bát nước miếng cơm, tuy có chút mất mặt nhưng không phải chuyện gì quá đáng.
Ân Ngưng được cậu liếm sướng đến thế, làm sao nỡ bảo cậu dừng lại.
Ân Thần Dương đoán rằng đệ đệ chắc chắn đã bị đám cung nữ kia dạy hư. Nhưng đã vậy thì chuyện liếm huyệt dâm loạn này đối với nó cũng chẳng là gì. Vậy thì chuyện hắn thao em gái mình, lát nữa chỉ cần bịa đại một lý do lấp liếm qua loa là xong chuyện, chẳng có gì phải lo lắng.
Trong lúc Ân Thần Hữu đang mải mê liếm láp, thái tử điện hạ cũng không nhịn được nữa. Hắn giữ chặt eo em gái, ưỡn hông, bắt đầu thúc mạnh vào hậu huyệt đang tuôn trào nước nôi của nàng.