Dâm Nhật Tận Hoan

Chương 043: Vừa thao muội muội vừa để đệ đệ bảy tuổi liếm

Trước Sau

break

Editor: XengXengXeng 

Ân Thần Dương đỡ lấy eo thon của muội muội, hông dưới không ngừng thúc mạnh. Hoa huyệt của nàng lúc thì bị hất tung lên cao, lúc lại rơi mạnh xuống, khiến cái miệng nhỏ của Ân Thần Hữu đang liếm láp nơi cửa huyệt cứ chốc chốc lại bị trượt đi, lệch khỏi mục tiêu.

Sau một cú thúc mạnh khiến lưỡi Tiểu hoàng tử lại bị tách rời khỏi hoa huyệt, cậu bé cuối cùng cũng bất mãn ngẩng đầu lên: "Hoàng tỷ đừng có động đậy nữa mà, Tiểu Hữu không mút được đâu."

"A... chuyện này... đâu phải hoàng tỷ... làm chủ được... phải hỏi hoàng huynh... a..."

Thiếu nữ rên rỉ, giọng nói kiều mị đứt quãng không thành câu. Thân thể nàng bị hất lên hất xuống liên hồi theo nhịp điệu của nam nhân. Đôi gò bồng đảo mềm mại vừa mới được nhét vào trong yếm lại nhân cơ hội thoát khỏi sự trói buộc, nhảy ra ngoài, không ngừng nảy tưng tưng, xoay tròn trước ngực.

Ân Thần Hữu lúc này mới phân tâm nhìn sang, chỉ thấy từ hạ bộ của Hoàng huynh vươn ra một vật to lớn màu tím đỏ, đang không ngừng ra vào nơi hậu huyệt của Hoàng tỷ.

Hậu huyệt của cung nữ cậu từng thấy qua, chỉ là một lỗ nhỏ xíu. Nhưng giờ đây, cửa cúc của hoàng tỷ lại bị căng rộng to bằng bắp tay trẻ con. Cửa mình căng ra, lớp da thịt hồng hào bị kéo giãn đến mức trở nên bán trong suốt.

Thân thể nhỏ bé của hoàng tỷ bị đè nặng xuống, nuốt trọn cả cây gậy thịt vào sâu bên trong. Sau đó thân hình nhỏ nhắn lại bị nhấc bổng lên, gậy thịt rút ra, kéo theo cả thịt non đỏ tươi bên trong lật ngửa ra ngoài. Bọt nước và dâm thủy tràn trề tứ phía, khuấy đảo tạo nên những tiếng nước dâm mĩ từng đợt.

Cảnh tượng dâm loạn này khiến Tiểu hoàng tử khẽ nhíu mày: "Hoàng huynh đang làm gì thế? Làm thế này hoàng tỷ sẽ đau đấy."

"Hoàng tỷ đệ làm sai chuyện, hoàng huynh là thái tử, đương nhiên phải thay mặt hoàng hậu trừng phạt muội ấy. Nếu muội ấy thấy đau thật thì mới tốt, mới nhớ đời!" Ân Thần Dương nói hươu nói vượn, nhưng động tác trên tay và dưới thân vẫn không hề ngơi nghỉ.

Ân Ngưng nhớ lời ca ca dặn phải hùa theo hắn, bèn giả vờ khóc lóc van xin: "Hu hu... Ca ca tha cho Ngưng Ngưng đi... đừng trừng phạt Ngưng Ngưng nữa..."

Ân Thần Hữu tuy không hiểu chuyện nam nữ giao hoan, nhưng tiếng rên rỉ như vậy của hoàng tỷ thì cậu đã từng nghe qua. Mỗi lần cậu mút dâm thủy của các cung nữ, họ cũng đều kêu lên y hệt như thế. Ban đầu cậu cũng tưởng mình làm đau họ, nhưng về sau mới biết, đó là vì họ thấy sướng.

"Hoàng tỷ gạt người, rõ ràng là trông tỷ sướng lắm mà..." Tiểu hoàng tử liếm liếm vệt nước dâm còn vương bên khóe miệng, bĩu cái môi nhỏ xíu lên vẻ không tin.

"Vậy đệ có thích hoàng tỷ không? Có thích nước sữa của tỷ ấy không? Có muốn làm cho hoàng tỷ sướng hơn nữa không?"

Ân Ngưng và Thập Nhất hoàng tử vốn không thân thiết lắm, nhưng mỗi lần chạm mặt nàng đều chào hỏi cậu ân cần, không giống như những huynh tỷ khác toàn ngó lơ, coi cậu như không tồn tại. Vì thế Ân Thần Hữu vốn đã có thiện cảm đặc biệt với người chị này.

Vừa rồi được uống sữa của hoàng tỷ, cậu mới biết, tỷ tỷ không chỉ xinh đẹp mà cái huyệt nhỏ cũng thơm phức, nước dâm lại ngọt ngào hơn hẳn người khác. Điều này khiến tiểu hoàng tử càng thêm yêu thích nàng từ tận đáy lòng.

Nhìn nụ cười của Ân Thần Hữu, Ân Thần Dương biết thừa cậu em trai nhỏ tuổi này cũng đã mê mẩn Ân Ngưng rồi. Cũng phải thôi, đã là đàn ông thì có ai mà không thích cô em gái đáng yêu này của hắn chứ.

Hắn vốn chẳng muốn chia sẻ muội muội với ai, nhưng lại càng muốn làm cho muội muội sướng hơn nữa.

Tư thế ôm để thao không làm Ân Thần Dương thỏa mãn hết mức. Lúc này hắn đã hoàn toàn không còn kiêng kỵ gì nữa, bèn đứng phắt dậy, đẩy Ân Ngưng nằm sấp xuống mặt bàn một lần nữa, bắt đầu hành lạc theo tư thế từ phía sau.

"Nước sữa bên dưới của hoàng tỷ đệ lại chảy ra rồi kìa, mau liếm đi, làm cho tỷ ấy sướng hơn nữa đi."

"Ca ca, đừng mà... để tiểu Hữu làm vậy... xấu hổ chết đi được..."

"Ngưng Ngưng dâm đãng, vừa nãy còn để thập nhất đệ liếm cho sướng đến thế, giờ lại biết xấu hổ sao?"

Không để Ân Ngưng kịp tranh cãi, Tiểu hoàng tử đã quỳ xuống đất, ngửa đầu lên. Ngay phía trên mặt cậu là hoa hộ đang ướt đẫm nhầy nhụa. Cậu bé há miệng ngậm lấy hạt hột le đang rung động liên hồi, nhẹ nhàng mút mát.

Mỗi lần đầu lưỡi khuấy đảo hạt thịt nhô cao trong miệng, Ân Ngưng lại cảm thấy một luồng điện nóng hổi chạy dọc từ hạt ngọc lên não. Bờ mông căng tròn khẽ run rẩy, dâm thủy thơm ngọt cứ thế trào ra khỏi huyệt nhỏ. Ân Thần Hữu vừa hôn vừa di chuyển xuống dưới, ngón tay tách mở hai cánh hoa môi nóng hổi, đầu lưỡi thọc vào trong hoa huyệt đảo loạn, cuốn lấy dòng mật ngọt mà mút lấy mút để.

Ân Thần Hữu tuy tuổi nhỏ nhưng kinh nghiệm lại rất lão luyện. Miệng thì mút dịch hoa, mũi thì không ngừng cọ xát vào hạt ngọc đang dựng đứng, những ngón tay nhỏ nhắn cũng thọc vào trong động thịt, châm chích vào những khối thịt lồi lõm trong hoa kính để kích thích tiết thêm dịch.

Chuỗi hành động thuần thục và sự kích thích đa tầng khiến Ân Ngưng hưng phấn đến mức nước mắt tuôn rơi. Huyệt nhỏ co thắt kịch liệt, lỗ tiểu bỗng nhiên thả lỏng, một dòng nước tiểu màu vàng nhạt tuôn ra xối xả.

"A, tiểu... tiểu ra rồi..." Phát hiện mình bị són tiểu, Ân Ngưng xấu hổ tột cùng, vội vàng thít chặt lỗ tiểu lại không cho nước chảy ra nữa.

Dòng chất lỏng vàng nhạt theo khe hoa chảy vào miệng Ân Thần Hữu. Nếm được thứ nước mang theo mùi hương thảo dược trong miệng, Tiểu hoàng tử không hề chán ghét mà mắt sáng rực lên. Cậu bé dùng ngón tay banh rộng môi thịt, nới lỏng lỗ tiểu nhỏ xinh rồi đưa đầu lưỡi liếm lên đó.

"A... bẩn... Tiểu Hữu đừng liếm..."

"Hoàng tỷ... ưm... ngon lắm... muốn nữa..." Cái miệng nhỏ không ngừng liếm lấy dòng nước đang rỉ ra, tiểu hoàng tử phát ra những tiếng ư ử trong miệng không rõ lời, cuối cùng còn ngậm cả lỗ tiểu mà mút chùn chụt.

Ân Ngưng trước giờ chỉ bị người ta bú huyệt, nào đã từng bị mút lỗ tiểu thế này. Nàng chỉ thấy từng đợt tê dại ập đến, hạ bộ như bị thiêu đốt, căng trướng vô cùng. Cảm giác muốn bắn ngày càng đậm đặc, đầu óc dần trở nên trống rỗng, chỉ còn thấy những luồng ánh sáng trắng lóa mắt.

Khi Ân Ngưng hồi thần lại, nước tiểu đã phun trào mạnh mẽ, bắn vọt lên thành một cột nước cao. Mà Ân Thần Hữu thì há to miệng, nhắm thẳng dưới cột nước đó mà hứng lấy dòng nước vàng nhạt, nuốt từng ngụm lớn ngon lành.

Hôm nay Ân Ngưng uống không nhiều nước, tiểu một lúc rồi cũng hết, nhưng toàn bộ chỗ nước tiểu đó đều rơi vào miệng Ân Thần Hữu. Tiểu hoàng tử liếm môi, vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn. Dâm thủy của Ân Ngưng tuy dồi dào nhưng so với dòng nước tiểu lớn thế này thì vẫn chưa đã bằng.

"Đệ... sao đệ lại uống hết thế..."

"Nước sữa của hoàng tỷ ngon lắm ạ!"

"Cái đó... không phải sữa đâu..." Nhìn gương mặt thơ ngây của cậu bé, Ân Ngưng cũng không biết giải thích thế nào, nhưng môi lưỡi của đệ đệ đã lại liếm tới.

Lỗ tiểu nhỏ không còn tiết dịch được nữa, lưỡi của Ân Thần Hữu quay lại cửa huyệt. Dư âm hưng phấn sau khi phun nước vẫn còn đó, huyệt thịt co rút từng đợt bao lấy cái lưỡi nhỏ. Tiểu hoàng tử ngậm lấy cánh môi hoa lớn, dùng răng khẽ cắn nhẹ. Cảm giác cứng nhắc đó tuy chỉ ở bên ngoài nhưng lại làm sâu trong huyệt nàng nảy sinh khao khát mãnh liệt.

"Vào đi..." Ân Ngưng lắc mông, rên rỉ không chút liêm sỉ, "Bên trong khó chịu quá... mau cắm vào đi..."

Ân Thần Hữu thấy hoàng tỷ có vẻ khổ sở, chẳng biết nàng muốn gì, bèn thọc ngón tay nhỏ xíu vào sâu thêm một chút.

"Không phải cái này, muốn gậy thịt... gậy đi tiểu... cái to to cứng cứng ấy... cắm vào đi... hu hu..."

Ân Thần Hữu nhìn xuống hạ bộ mình. Cậu mới bảy tuổi, gậy thịt tuy có thể cương cứng nhờ các cung nữ dạy dỗ, nhưng so với cây của thái tử thì thật là một trời một vực, khiến cậu tự ti vô cùng.

Ân Ngưng mặt đỏ gay gắt, vì dục vọng không được thỏa mãn mà khóc thút thít. Đúng lúc này, nàng cảm thấy hậu huyệt trống rỗng, đồng thời tiền huyệt được lấp đầy bởi một vật to lớn. Giọng nói khàn đục của Ân Thần Dương vang lên bên tai: "Ngưng Ngưng đừng khóc, ca ca sẽ cho phía trước của muội ăn no ngay đây."

Hậu huyệt tuy đã trống nhưng lúc này mọi giác quan của Ân Ngưng đều dồn cả vào phía trước nên chẳng thèm bận tâm. Nàng ngoan ngoãn chổng mông cao hơn để ca ca tiện bề đâm rút.

Cánh môi hoa bị Ân Thần Hữu liếm cắn đã sưng đỏ, bóng loáng dâm thủy. Theo nhịp đâm rút, thịt non liên tục bị kéo lật ra vào, mỗi nhịp đều mang lại khoái cảm tê dại đầm đìa.

Gậy thịt ra vào kéo dâm thủy dính thành sợi, chất dịch chảy ra bị những cú thúc nhanh mạnh đánh thành bọt trắng xóa, bám đầy vùng hoa hộ hồng phấn trông như đá tảng bị sóng biển đánh vào.

Hoàng huynh lấp đầy lỗ thịt bằng gậy thịt khổng lồ, ra sức thao lộng khiến Tiểu hoàng tử không thể liếm dâm thủy trực tiếp được nữa. Nhưng nhìn đống bọt trắng đó, ngửi thấy mùi hương nồng đậm hơn cả lúc nãy, Ân Thần Hữu không khỏi nuốt nước miếng. Cậu đưa lưỡi quét qua, cuốn đống bọt trắng vào miệng. Quả nhiên, vị kích thích này mang theo một trải nghiệm tươi mới chưa từng có, khiến cậu bé mê mẩn.

Dù hoa hộ bị thao đến rung chuyển dữ dội nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc tiểu hoàng tử liếm bọt trắng. Cậu tuy đã cẩn thận tránh gậy thịt của nam nhân, nhưng nhịp độ đâm rút quá nhanh khiến cái lưỡi nhỏ chốc chốc lại quẹt trúng gậy thịt của anh trai.

Đang thao huyệt mà lại có người liếm gậy thịt, trải nghiệm này Ân Thần Dương chưa từng nếm qua. Hắn sướng đến mức sống lưng tê dại, gậy thịt vốn đã trướng to đến cực hạn nay lại càng thêm cứng ngắc. Hắn ưỡn hông, điên cuồng va đập vào cổ tử cung nàng.

"A... không xong rồi... sắp đến rồi..." Ân Ngưng bị đâm đến mức kêu la liên tục, vừa bị thao vừa bị liếm khiến nàng không chịu nổi. Huyệt nhỏ từ ngoài vào trong co thắt không ngừng, cuối cùng một dòng nước lũ trào ra, nàng lại leo lên đỉnh cao trào.

Ân Thần Dương cố nén ham muốn xuất tinh, thậm chí còn tăng tốc hơn nữa để tận hưởng sự siết chặt nghẹt thở của huyệt nhỏ trong cơn cao trào, đồng thời kéo dài dư âm cho em gái.

Cho đến khi không thể nhịn được nữa, hắn mới đột ngột rút gậy thịt ra, cắm phập vào hậu huyệt một lần nữa. Thân gậy rung lên vài cái, một dòng tinh dịch nóng hổi đặc quánh lại một lần nữa rót đầy vào cúc huyệt nàng.

Sau hai đợt bắn tinh đậm đặc, hậu huyệt đã bị lấp đầy đến mức quá tải. Theo sự rút ra của gậy thịt, tinh dịch trắng đục nhầy nhụa vẫn liên tục rỉ ra ngoài. Ân Thần Dương lấy nút ngọc bên cạnh chặn ngay hậu huyệt lại.

Gậy thịt tuy đã bắn nhưng chưa mềm hẳn, vẫn còn giữ được vài phần hùng dũng, bên trên dính đầy tinh dịch tàn dư. Lỗ sáo vẫn còn chút dịch trắng từ từ chảy ra.

Tiểu hoàng tử nhìn cây gậy thịt đang run rẩy mà ngẩn người ra.

"A, cái đó là của Ngưng Ngưng, tiểu Hữu không được tranh với tỷ." Ân Ngưng nhìn thấy biểu cảm của em trai, bỗng nhiên chồm tới, ngậm trọn lấy gậy thịt vào miệng. Đầu lưỡi quét qua thân gậy, cuốn lấy chỗ tinh dịch dính bên ngoài vào miệng, thậm chí còn mút sạch cả tinh dịch còn sót lại trong lỗ sáo.

Đợi liếm sạch giọt tinh dịch cuối cùng, Ân Ngưng mới luyến tiếc buông cây gậy thịt bóng loáng ra. Nàng đưa đầu lưỡi hồng phấn liếm môi, đắc ý liếc nhìn Ân Thần Hữu một cái rồi nằm vật ra ghế thở dốc vì vẫn còn thèm thuồng.

Đúng lúc này, ngoài viện vang lên tiếng gọi lờ mờ. Ân Thần Hữu nghe thấy liền đứng dậy: "Bọn họ tìm đệ rồi, đệ phải đi đây."

"Chuyện hôm nay..." Ân Thần Dương nhướng mày.

"Vâng, tiểu Hữu sẽ không nói với ma ma đâu. Lần sau chúng ta có thể... lại thế này nữa không?"

Ân Thần Dương gật đầu. Tiểu hoàng tử tung tăng nhảy nhót chạy ra ngoài viện.

Ân Thần Dương mặc lại quần, chỉnh đốn y phục chỉnh tề, trong nháy mắt lại trở về dáng vẻ tôn quý cao cao tại thượng. Hắn nhìn Ân Ngưng đang nằm thở dốc trên ghế, nói: "Ca ca phải đi dự tiệc trà rồi, Ngưng Ngưng có đi cùng không?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương