Đầu Xuân Tươi Sáng

Chương 38

Trước Sau

break

Trước kia cô quá rập khuôn, những công việc đặt trước mặt cô, cách cô thực hiện tuần tự từng bước rất đúng mực, nhưng tầm nhìn của cô còn rất hạn hẹp. Cô chưa bao giờ đứng ở vị trí cao hơn để nghiền ngẫm lại những vấn đề này.

Cô có chút cảm kích Loan Niệm, cầm cốc cà phê nhấp một ngụm, không đắng một chút nào vì đã được cho thêm đường.

[Cảm ơn Luke. Tôi sẽ nhanh chóng phân loại thông tin của các đơn vị tổ chức.] Cô gửi tin nhắn cho Loan Niệm, cảm ơn Loan Niệm từ tận đáy lòng mình. Loan Niệm không trả lời cô và tất nhiên anh sẽ không trả lời. Anh nhướng mày, cảm thấy cô học trò mà anh đích thân hướng dẫn dường như cũng không quá kém cỏi, được sự chỉ bảo của anh cô vẫn có thể miễn cưỡng làm nên trò trống.

Loan Niệm đã coi Thượng Chi Đào là học trò của anh, mà bản thân anh lại không hề phát hiện sự chuyển biến về ý thức này.

Cuộc họp của phòng tiếp thị vào buổi chiều cũng mời Loan Niệm đến dự. Thông báo thăng chức của anh sắp được công bố, tất cả lãnh đạo đều đã biết. Có người phục, có người không phục. Nhưng phục hay không phục, thì ngoài mặt vẫn phải cư xử cho đúng mực.

Alex không bận tâm chuyện này, anh ta đã từng hợp tác với Loan Niệm thực hiện một số dự án, hai người thân thiết hơn những người khác một chút. Cuộc họp riêng của phòng lại mời cả Loan Niệm, cũng coi như là tỏ rõ thái độ của anh ta.

Thượng Chi Đào là người dẫn dắt cuộc họp, vì thế cô đã chuẩn bị rất nhiều tài liệu. Trước khi bắt đầu họp, Alex đã nói ý với Loan Niệm: “Chiều hôm nay, chúng tôi đã chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn, tạo tiền đề sớm cho việc chuyên nghiệp hóa và hệ thống hóa công tác quản lý đối ngoại của công ty.”

“Đáng mong chờ.” Loan Niệm không nói thêm điều gì cả.

Thượng Chi Đào vẫn còn khá căng thẳng ở mấy câu mở đầu, mấy sợi tóc thấm mồ hôi dính lên mặt. Alex và Lumi đều toát mồ hôi hột, Loan Niệm nghe thấy Alex hỏi Lumi: “Cô chắc chắn không có vấn đề chứ?”

“Không có vấn đề gì.” Lumi nói thì nói vậy, nhưng cô ấy vẫn ngồi ngay ngắn, lo lắng thay Thượng Chi Đào.

Thượng Chi Đào nhìn thấy Loan Niệm ngồi ở ghế chính giữa, dường như vẫn mang vẻ mặt không nằm ngoài dự đoán của cô, đột nhiên cô lại có ý chí chiến đấu. Cô cũng không phải người kém cỏi, sau khi Alex lên tiếng, cô đã dần trấn tĩnh lại.

Cuộc họp gồm những phần sau: Giới thiệu tiến độ các dự án đã thực hiện; Giới thiệu các dự án chính và kế hoạch đấu thầu nửa cuối năm; Giải đáp thắc mắc và cuối cùng là hệ thống đánh giá đơn vị tổ chức của phòng tiếp thị Lăng Mỹ.

Đúng, buổi sáng Thượng Chi Đào nhận được tài liệu của Diêu Bội, đột nhiên cô cảm thấy rằng nên có một hệ thống đánh giá việc hợp tác hay chấm dứt hợp đồng với các đơn vị tổ chức của Lăng Mỹ.

Đó giống như một kỳ thi, bao nhiêu điểm thì đậu, bao nhiêu điểm thì thi lại, điểm kém đến mức độ nào thì sẽ bị từ chối. Cô nói cho Lumi biết ý tưởng của mình, Lumi mở to mắt, vỗ vào vai cô: “Được đấy! Thượng Chi Đào! Hệ thống này chưa có nhiều trên thị trường đâu!”

Alex cũng khen ngợi Thượng Chi Đào: “Flora quả nhiên rất giỏi.”

Cả phòng tiếp thị đều ở nguyên trong phòng họp suốt cả buổi sáng để suy nghĩ và thảo luận về hệ thống này, ngay cả cơm trưa cũng chẳng buồn ăn.

Thị trường cần sự công bằng, các đơn vị tổ chức lớn cần được đốc thúc, các công ty nhỏ cần có cơ hội. Khi mọi thứ có một chế độ được hệ thống hóa, phương pháp quản lý sẽ đi vào nề nếp, cũng tránh được rất nhiều vấn đề kinh tế.

Loan Niệm là người thông minh, và cũng là một người mạo hiểm.

Anh sắp phải tiếp quản Lăng Mỹ Trung Quốc, vì thế anh cũng hi vọng công ty có thể có sự thay đổi. Tuy nhiên, không nên để các thay đổi đều xảy ra sau khi anh nhậm chức.

Trong buổi họp tuần vào thứ Hai, Alex đã đồng bộ các vấn đề trong cuộc họp giữa đơn vị tổ chức và phòng tiếp thị, sáng thứ ba, một cốc cà phê Iced Americano được đặt lên bàn của Thượng Chi Đào, Loan Niệm tiện tay cầm sổ ghi chép của Thượng Chi Đào lên đọc rồi cố tình hỏi cô mấy câu hỏi.

Nếu Thượng Chi Đào không lĩnh ngộ được, Loan Niệm cũng chẳng bất ngờ.

Nhưng Thượng Chi Đào đã hiểu ý anh, đồng thời hành động nhanh chóng, sự nỗ lực và quyết tâm thay đổi hiện trạng của cô giúp cô tìm được cơ hội trong tuyệt cảnh. Khi anh đọc tin nhắn mà cô gửi cho anh vào buổi sáng, anh đã nghĩ cô có thể hiểu được ý của anh thì xem như đã đạt được mục đích, ấy vậy mà cô lại nộp một bài thi hoàn hảo, điều này khiến người ta phải kinh ngạc.

Tuy nhiên, dù có kinh ngạc hơn đi chăng nữa thì anh vẫn trưng ra khuôn mặt không cảm xúc, cúi đầu gõ máy tính, ra vẻ chuyện này chẳng dính dáng đến mình. Môi trường trong công ty giống như một cái đầm sâu, ở trên cao không chịu nổi gió lạnh.

Anh không thể tỏ ra nôn nóng muốn đạt được lợi ích trước mắt, cũng không thể tỏ ra mình không bỏ chút sức lực nào, tất cả mọi thứ đều phải coi trọng cơ duyên, cũng coi trọng cơ hội trời ban.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương