Đầu Xuân Tươi Sáng

Chương 39

Trước Sau

break

Phần cuối của cuộc họp thật sự rất đặc sắc, Loan Niệm nghe thấy các đơn vị tổ chức đang xì xào bàn luận, nhưng mọi người đều có thái độ tích cực đối với chính sách mới của phòng tiếp thị Lăng Mỹ.

Đây là lần đầu tiên công việc mang lại cho Thượng Chi Đào cảm giác thành tựu.Cuộc họp kết thúc thì cũng là lúc cô chỉnh sửa ghi chép cuộc họp và nhìn lại thu hoạch của chính mình.

Cô mong rằng dù gặp bất cứ việc gì, cô cũng có thể đứng ở vị trí cao hơn, đổi cách tư duy khác để suy xét vấn đề. Khi đã có được bản lĩnh này, cô mới có thể tiến xa hơn. Thượng Chi Đào “ăn may qua cửa” hai mươi hai năm bỗng chốc có hoài bão trong công việc.

Sao hôm nay Loan Niệm về muộn thế nhỉ?

Các giác của Thượng Chi Đào với Loan Niệm rất kỳ lạ, cô rất sợ anh, nhưng lại cảm thấy dường như đôi lúc anh đang dạy cô điều gì đó.

Cô rất muốn nói một tiếng cảm ơn với Loan Niệm, nhưng lại cảm thấy mình làm chuyện thừa thãi, bởi vì anh không thích bị làm phiền.

Thượng Chi Đào nghĩ như vậy, bèn thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi công ty.

Hôm nay có cảm giác thành công làm bệ phóng, tâm trạng của cô lâng lâng như thể sắp bay lên, không cảm thấy mệt chút nào. Ngoài việc không dễ gọi xe vào lúc khuya ra thì mọi thứ đều rất hoàn hảo. Cô đứng bên đường gọi xe, nhưng lúc này người tăng ca ra về rất nhiều mà xe thì lại rất ít, cô không gọi được xe.

Nửa tiếng sau, khi cô định bụng đi bộ một đoạn xem có gặp may gọi được xe không thì lại nhìn thấy có xe dừng lại trước mặt mình. Là Loan Niệm.

Thượng Chi Đào ngại làm phiền anh lần nữa, xua tay với anh, “Muộn quá rồi, sếp mau về nhà đi ạ.”

“Tiện đường.” Anh mở cửa xe cho cô.

Thượng Chi Đào nhìn đồng hồ, muộn quá rồi, cô không dám tùy hứng nên đã lên xe của Loan Niệm.

“Thật sự tiện đường ạ?”

“Không tiện đường, cô xuống xe đi.” Loan Niệm vừa nói vừa nổ máy. Đi làm chưa được hai mươi ngày, thế mà Thượng Chi Đào đã quen với cách nói chuyện của Loan Niệm. Cô cười hì hì, lại hỏi anh: “Sếp sống ở đâu thế ạ?”

“Gần chỗ cô.” Loan Niệm nói là tiện đường, thực ra cũng không lừa cô, bên sông Sa Hà có một khu biệt thự, từ nhà Thượng Chi Đào lái xe qua nhà anh mất mười lăm phút.

“Sao sếp lại ở xa vậy? Ở gần công ty thì tiện hơn nhiều.”

“Sao cô lại ở xa vậy?”

“Tôi làm gì có nhiều tiền mà thuê phòng.” Thượng Chi Đào không cảm thấy nói như này thì có gì mất mặt. Cô vừa mới ra trường, còn chưa được lĩnh tháng lương đầu tiên, cô mà có tiền thì mới là lạ.

Loan Niệm không nói nhiều, nghiêng đầu liếc Thượng Chi Đào một cái. Cô ngồi trên xe cũng ngay ngắn, hai chân khép chặt như thể sắp đón địch mạnh.

“Cô sợ tôi à?”

“Sao ạ?”

“Có phải cô sợ tôi không?”

“Không có ạ. Tôi sợ sếp thì đã không lên xe của sếp rồi.”

Thượng Chi Đào nói nhẹ nhàng, cô không dám nhìn Loan Niệm thêm lần nào nữa, quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe. Cảnh đêm rực rỡ muôn màu, cô chợt nảy ra một suy nghĩ: Hay là mình đi học lái xe nhỉ? Đúng, phải đi học lái xe mới được. Thời đại nào rồi mà còn không biết lái xe!

Loan Niệm bật nhạc, âm nhạc đã xoa dịu sự căng thẳng của Thượng Chi Đào. Cuối cùng cô cũng xoay đầu nhìn về phía trước, thậm chí còn chủ động nói chuyện với Loan Niệm: “Hôm nay cảm ơn sếp.”

“Cảm ơn gì?”

“Cảm ơn sự chỉ bảo của sếp hồi sáng.” Thượng Chi Đào nói: “Tôi biết mình không có năng khiếu gì, thậm chí rất tầm thường. Vì vậy sự phê bình và lời khuyên của sếp tôi đều chấp nhận. Tôi chỉ mong sếp cho tôi ít thời gian, để tôi trưởng thành.”

Loan Niệm nghiêm túc nhìn cô, đáp lại một tiếng “ừm” hiếm thấy.

“Sau này tôi có chỗ nào không hiểu hay không biết, có thể xin sếp chỉ bảo không ạ?”

“Cô không có người hướng dẫn hả? Không có cấp trên hả?”

“Không giống ạ.”

Chỗ nào không giống? Alex và Lumi để cô thảnh thơi, họ khiến cô cảm thấy dù mình có tầm thường thì vẫn có thể được chấp nhận. Còn Loan Niệm thì khác, Loan Niệm khiến cô có cảm giác nguy cơ bị loại trừ bất cứ lúc nào.

Cô đã học được rất nhiều rất nhiều điều từ Loan Niệm. Chưa đầy hai mươi ngày ngắn ngủi, Loan Niệm đã giúp tư duy của Thượng Chi Đào tiến lên trước một bước nhỏ bằng cách của anh.

“Đừng hỏi tôi những câu hỏi ngu xuẩn. Trước khi hỏi thì hãy nghĩ cho cẩn thận.” Loan Niệm ngầm đồng ý lời nhờ vả của cô, đồng thời đưa ra yêu cầu duy nhất.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương